30 April 2020

45 năm cô đơn

Dinh Độc Lập 30/4/1975
Mỗi năm cứ đến ngày 30/4, các chú tổ trưởng dân phố lại có một nhiệm vụ đi nhắc nhở từng nhà treo cờ đỏ, thế là những người Việt yêu đảng (VC) lại nhìn thấy một rừng cờ để tự sướng với nhau, rằng “chúng ta đã từng thắng hai đế quốc to, Pháp và Mỹ…”. Nhiều người trẻ lớn lên sau này “dưới mái trường XHCN”, nếu không chịu tìm hiểu, sẽ ngơ ngác tự hỏi tại sao một “dân tộc vĩ đại” như thế vẫn cứ chìm trong đói nghèo và “ngạo nghễ” với mức lương lao động trung bình thấp nhất Á Châu, và giá trị của tờ đồng in hình “bác” là nhất nhì thế giới, nếu tính từ dưới lên.

Nếu những người trẻ tội nghiệp đó tự tìm và hiểu, để thấy bằng đôi mắt của mình chứ không phải chỉ những gì mà mình được phép thấy, nghe bằng đôi tai của chính mình chứ không phải là những gì mình được cho nghe, để không uổng một kiếp người, một con người tự do bình thường như mọi người khác trên hành tinh này, họ sẽ hiểu rất rõ ràng rằng:

Sau chiến tranh thế giới thứ hai (WWII), Hitler đã bị đánh bại, nước Đức bị chia đôi. Nhật gục đầu sau hai quả bom nguyên tử. Đại Hàn, bị Nhật chiếm đóng trước đó, đã trở thành Bắc Hàn (Triều Tiên) và Nam Hàn (Hàn Quốc). Và, cũng vậy Việt Nam có VNDCCH (Bắc Việt) và VNCH (Miền Nam Việt Nam). Những đất nước bị phân chia đó kết quả của những thỏa thuận giữa hai khối Tự Do và Cộng Sản. Cái gọi là “chiến thắng đế quốc Pháp” đó phải được nhìn như một bất hạnh của một dân tộc nhỏ, vừa thoát ra từ một thuộc địa, lại lâm vào cảnh phân ly, bởi vị trí địa chính trị của nó, trong sự sắp xếp giữa các cường quốc, để tiếng súng tạm yên, mở màn cho cuộc Chiến Tranh Lạnh.

Cái khẩu hiệu “Không có gì quý hơn độc lập tự do” được đem ra để biện minh cho những chiến trường thảm khốc trên toàn cõi Việt Nam, khi mà vũ khí của các cường quốc có nơi để phô trương sức mạnh trên xương máu của cả một dân tộc; trong khi tiếng súng đã thực sự im bặt ở Đông-Tây Đức, và Nam-Bắc Hàn. Vạn gia đình chia ly, triệu cuộc đời tan nát, trong tiếng bom đạn tơi bời ở mọi ngóc ngách của những con đường nhỏ hẹp đau đớn của Việt Nam heo hút trong những ngọn đèn dầu thắp bằng nước mắt của những bà mẹ Việt Nam có những đứa con mình tàn sát nhau dưới hai màu áo trận, không thể nào là một ngạo nghễ tự hào.

Khi những tàu chiến trang bị hiện đại của Trung Cộng bắn những phát đạn cuối cùng vào những tàu chiến lạc hậu, hư hỏng của VNCH, tháng 1-1974 để chiếm quần đảo Hoàng Sa, trong khi Hạm Đội Bảy Hoa Kỳ cắm neo để…ngắm hoàng hôn, gần đó, tuân thủ chiến lược của Washington thỏa hiệp với Bắc Kinh để cô lập Liên Xô, cắt đôi khối CS kéo theo sự tan rã của Liên Bang Xô Viết và các nước CS Đông-Âu sau này. Thì, cái gọi là “chiến thắng đế quốc Mỹ” đã được tuyên bố khắp địa cầu từ ngày đó, chứ không phải là nụ cười của chú bộ đội ngông nghênh trên chiếc xe tăng ủi sập cổng Dinh Độc Lập, Sài-gòn, ngày 30/4 của 45 năm trước.

Ngày những thỏa thuận về cuộc chiến VN được các cường quốc được ký kết, và bữa ăn tối được dọn đi, người ta nghe thấy tiếng gầm gừ “đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào” dưới gầm bàn, và sau đó là hàng loạt các trại tù, cưỡng bức lao động được hình thành để “cải tạo” anh em. Từng tiếng cuốc, xẻng “tiến nhanh, tiếng mạnh, tiến vững chắc lên CNXH” phá nát những gì còn lại của Miền Nam Việt Nam sau chiến tranh, đẩy hàng triệu người Việt ra biển, trên những con tàu mong manh như chiếc lá tìm kiếm cơ hội trong giông bão và lòng nhân đạo của những người không thuộc về “dân tộc Việt Nam anh hùng”.

Những chiếc hôn, cái ôm trao nhau giữa lãnh đạo “đảng ta” và “người anh lớn Trung Quốc” vẫn còn ấm trong niềm vui “chiến thắng” vẫn còn ngây ngất, đồng chí “em” VC đâu có ngờ rằng, tiếng súng và lưỡi lê của “quân đội nhân dân Trung quốc” lại xộc thẳng vào thân xác của những người dân vô tội ở đồng loạt bảy (7) tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979, trong chiến dịch dạy cho bọn “côn đồ” Việt Nam một bài học bằng cách giết, hiếp, đốt, phá sạch trên đường tiến quân. Rồi bài ca “chiến thắng” được vang lên, sau khi chiến lược giữa Mạc-tư-khoa và Bắc Kinh được định hình.

Lúc mà học viên tiến sĩ xây dựng đảng, Nguyễn Phú Trọng, sang Liên Xô năm 1981, đang đọc tới chương “thế giới cộng sản đại đồng”, thì cũng là lúc những thanh niên Việt Nam vướng những bãi mìn tàn phế cuộc đời vì bị bắt đi thi hành “nghĩa vụ quân sự” ở Cambodia. “Chủ Nghĩa Mác-Lenin” nói gì về những người cùng lý tưởng cộng sản, cùng tiến lên CNXH lại đánh nhau dữ dội: Liên Sô -Trung Cộng, Việt Cộng -Trung Cộng, Việt Cộng -Khơme Đỏ…

“Anh Cả” Liên Xô bị buộc phải tan rã, vì không sống sót nổi trong cuộc chạy đua vũ trang với Hoa Kỳ cùng với sự cô lập và ghẻ lạnh của “bạn vàng” Trung Cộng. Kỷ niệm lần thứ 1991 ngày Thiên Chúa Giáng Sinh cũng là lúc Tổng Bí Thư ĐCS Liên Xô đóng lại trang sử sợ sệt trong đêm lạnh của người dân xứ họ sau hơn 70 năm xây dựng nhà nước CS. Công cụ búa liềm dùng cho những kế hoạch “Kinh Tế Mới” đã không mở ra những con đường phát triển bình an và hạnh phúc, ngược lại đẩy một đất nước to lớn vào sự tan rã đã được ghi vào lịch sử thế giới như là một bài học rất rõ ràng cho những ai còn có khả năng nhìn được bằng đôi mắt của chính mình.

Bức tường Bá Linh sụp đổ mở cửa cho một cơn gió lạnh khủng khiếp cho thân phận cô đơn của đảng CSVN trước một “kẻ thù phương Bắc” cùng với một sự cô lập, đề phòng của phần thế giới còn lại trong gần hai thập niên đã buộc phái đoàn Linh-Mười-Đồng khăn gói sang TC thần phục “thiên triều” trong mục đích cứu nguy cho đảng, và nền kinh tế èo-uột trong mô hình thiểu năng, khởi đầu cho ba thập niên lệ thuộc về mọi mặt trong thân phận chư hầu. Các lãnh đạo của “đội ngũ tiên phong của giai cấp công nhân” đã quyết định hy sinh dân tộc này cho sự tồn vong của đảng, dù biết rằng ông bạn “tốt, vàng” không đơn giản đưa bàn tay cưu mang, mà không lấy lại cái gì.

Vi-rút Vũ-Hán vung những đòn “thiết bảng” tới tấp buộc ĐCS TQ hiện nguyên hình trước thế giới, và đối với ĐCS VN, “con ma” TC cùng lúc vứt bỏ tất cả những đồ mã “vàng, tốt” vào sọt rác sau khi thành lập hai huyện đảo Tây, Nam Sa, và bêu rếu “tiểu quỷ” bằng lá bùa công hàm.

Chưa bao giờ VC cảm thấy bất an vì không còn bất kỳ một chỗ dựa nào, chưa bao giờ họ thấy cô đơn như lúc này, trong cái nhìn ngao ngán về một đống giòi bọ tham nhũng, ngay cả trong những ngày thất thần của đại dịch, và một thế hệ lớn lên “dưới mái trường XHCN” tội nghiệp trong niềm tin mù quáng, cào bàn phím với những lời thô lỗ, tục tằn, trong tiếng rọt rẹt của những lá cờ độc sao, trước một đêm tối 30/4/2020.

Nguyên Đại
30 Tháng Tư 2020

27 April 2020

Quá trễ cho một lộ trình

Tại sao lại có quá nhiều sự việc liên quan đến quần đảo Trường Sa nơi mà tổng diện tích đất đảo chỉ bằng khoảng một phần tư (1/4) diện tích Quận 1, Saigon? Một vài câu trả lời như sau:

TRUNG CỘNG
Toàn bộ quần đảo Trường Sa dù tổng diện tích đất đảo khoảng 2 Km2 nhưng trải rộng trên một vùng biển có diện tích 425000 Km2, gần bằng tổng diện tích của Việt Nam và Cambodia. Chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa bao gồm quyền hạn quốc gia trên địa phận, hải phận và không phận của toàn bộ khu vực này.

Một con tem cổ của tôi có lẽ không có mấy giá trị, nhưng nếu bạn đã có 5 trong số 6 con tem trong bộ sưu tập, bạn sẳn sàng trả giá cao để mua con tem của tôi. Ví dụ đơn giản đó làm dễ hiểu quan điểm: Quần đảo Trường Sa là “con tem” rất quan trọng đối với Trung Cộng (TC) trong “bộ sự tập tem”, lúc mà họ đã có: Hải Nam, Hoàng Sa, sự thuần phục của Việt Cộng (VC), quan hệ giữa Duterte và ĐCS TQ, và người Malaysia gốc Hoa chiếm gần ¼ tổng dân số Malaysia và kiểm soát 70% nền kinh tế của nước này.

Nếu TC thiết lập chủ quyền trên toàn bộ quần đảo Trường Sa, họ có thể khống chế hoàn toàn vùng biển Đông Nam Á, đường “lưỡi bò” coi như định vị và vươn tới điểm xa nhất.

TC cần dự trữ một cuộc chiến tranh để tìm kiếm sự ổn định nội bộ, bảo đảm thế độc trị của ĐCS TQ, triệt tiêu những phe nhóm chống đối, duy trì sự lãnh đạo của họ Tập sau những thay đổi, thất bại kinh tế, xung đột, và đổ vỡ tham vọng “con đường tơ lụa” tiếp theo đại dịch từ virus Vũ Hán.

Song song với việc thành lập các huyện đảo Tây và Nam Sa, các công hàm chuyển đến Liên Hiệp Quốc, có vẻ như TC đang chuẩn bị khung pháp lý, cho dù rất yếu ớt và khiên cưỡng, cho một cuộc tấn công bất ngờ vào các đảo ở Trường Sa vẫn còn nằm trong sự tranh chấp chủ quyền, nhất là các đảo hiện do VN kiểm soát hiện nay.

HOA KỲ
Vấn đề là biển, không phải đảo.

Các chiến lược gia Hoa Kỳ, dĩ nhiên không đến nỗi quá diều hâu, hoặc “điên khùng”, để chiếm cho bằng được một vùng đất đảo còn nhỏ hơn công viên Mile Square Park thuộc quận Cam, California, chỉ có một vài nơi có nước ngọt, và giá trị kinh tế trên đảo chủ yếu là…phân chim.

Hoa Kỳ sẽ không dính tới tranh chấp giữa VC và TC về các đảo ở Trường Sa, chừng nào mà hải phận và không phận quốc tế liên quan đến khu vực này không bị TC lấn chiếm. Mục tiêu của Hoa Kỳ và Đồng Minh là bảo vệ sự bất khả xâm phạm của vùng hải phận và không phận quốc tế như trong tình trạnh hiện nay. Tranh chấp về các đảo đất, đá, cát, và rạn san hô thuộc quần đảo Trường Sa là chuyện “16 chữ vàng và 4 tốt” của hai đảng TC và VC.

Tuy nhiên, hiện Đài Loan đang kiểm soát đảo Ba Bình, có diện tích nguyên thủy lớn nhất trong số tất cả các đảo thuộc quần đảo Trường Sa; và Malaysia hiện kiểm soát 5 cụm đảo khác ở đây. Trong khi, Đài Loan là đồng minh quân sự với Hoa Kỳ; và Malaysia là đối tác chống khủng bố với Hoa Kỳ, việc TC tấn công các đảo ở Trường sa không loại trừ khả năng xảy ra một cuộc hỗn chiến tại đây khi các tàu chiến TC va chạm với các tàu của Malaysia và Đài Loan trong cùng một khu vực. Điều đó có vẻ như là điều mà TC phải cân nhắc hiện nay, khi muốn chiếm toàn bộ các đảo ở Trường Sa, chứ không phải là phản ứng của VC trên các đảo đang chiếm giữ, trước một cuộc tấn công bất ngờ của TC.

VIỆT NAM
Tổng diện tích đất đảo do Việt Nam kiểm soát là nhiều nhất so với các quốc gia khác hiện tuyên bố chủ quyền trên quần đảo Trường Sa. Vùng biển nơi đây nơi có nhiều cá, có nơi đã được khai thác du lịch, và được cho là có trữ lượng về dầu khí.

VC không muốn mất luôn các đảo ở đây, sau khi đã có những nhượng bộ đáng kể ở vịnh Bắc Bộ, vui mừng khi TC chiếm Hoàng Sa năm 1974, và buộc các bộ đội làm bia thịt khi TC chiếm đảo đá Gạc Ma. Tuy nhiên, họ đang gặp bế tắt trong việc tìm ra các giải phải hữu hiệu để có thể bảo vệ các đảo này, nếu như TC quyết định mở một cuộc tấn công đơn phương vào các đảo hiện do VN kiểm soát.

Cũng nên nói một chút về công hàm do Phạm Văn Đồng (PVĐ) ký năm 1958. Dù đã lan truyền trên mạng xã hội nhiều năm, VC chưa bao giờ chính thức công nhận công hàm này trước khi TC gởi văn bản này lên LHQ. Tài liệu này được khai sinh như thế nào? Tại sao cả VC và TC đều giữ tài liệu này trong vòng bí mật, cho đến thời điểm hiện nay? Tại sao TC viện dẫn tài liệu này 62 năm sau khi nó được ký? Tài liệu này có chút giá trị pháp lý nào hay không, khi mà vào thời điểm PVĐ ký, ông và tổ chức mà ông đại diện không có bất cứ một quyền hạn nào trên vùng biển đảo được nói tới trong văn bản đó và đang trong sự tranh chấp hiện nay?.

Dù vậy, bất luận nội dung các phán quyết như thế nào và được đưa ra vào lúc nào, vấn đề đất đai biển đảo chưa bao giờ được giải quyết rốt ráo thông qua các tổ chức của Liên Hiệp Quốc (LHQ). Có quá nhiều bằng chứng về sự bất khả của tổ chức này. Chỉ tính riêng trong quan hệ giữa TC và VC thôi, LHQ đã có biện pháp gì khi TC bất ngờ tấn công VC vào năm 1979 và tàn sát nhiều người VN vô tội? LHQ đã giải quyết như thế nào khi VC đem quân sang Cambodia và trú đóng ở đó trên 10 năm? LHQ đã giải quyết như thế nào, khi TC chiếm Gạc Ma, thảm sát 64 binh sĩ VN ở đây? Câu hỏi tự nó phẳng mặt như câu trả lời.

Ngay cả các tòa án quốc tế cũng không có khả năng bảo đảm các phán quyết của họ phải được thực thi. TC hiện vẫn đang kiểm soát bãi cạn Scarborough nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Philippines và cách TQ hơn 800 Km, bất chấp phán quyết của vào tháng 7-2016 của Tòa Trọng Tài Quốc Tế bác bỏ các yêu sách của TC trên biển Đông về đường chín đoạn.

Chỉ có một cách duy nhất để giữ biển đảo và chủ quyền đất nước VN là trở thành đồng minh của Hoa Kỳ, như cách mà người Nhật, Đài Loan, Nam Hàn đã và đang làm. Tuy nhiên, cần nhiều năm chuẩn bị cho lộ trình này. Việt Nam cần 7 năm cho Hiệp Định Thương Mại Việt Nam và Liên Minh Âu Châu (EVFTA), ít nhất VN cần gấp đôi thời gian đó để trở thành một đồng minh quân sự toàn diện với Hoa Kỳ. VC đã bỏ lỡ nhiều cơ hội cho việc này, ít nhất là một vào năm 1995, khi hiệp ước bình thường hóa quan hệ Việt-Mỹ được ký kết.

Virus Vũ Hán đẩy TC vào sự chọn lựa phải thực hiện giấc mơ Đại-Hán, bây giờ hoặc là không bao giờ. Tương tự, VC cũng phải quyết định trở thành đồng minh của Hoa Kỳ, bây giờ hoặc là không bao giờ.

Tuy nhiên, VC lại không quyết tâm chọn lộ trình đó, vì muốn vậy, hệ thống chính trị phải được cải tổ có thể làm ảnh hưởng tới vị thế độc trị của ĐCS VN. Mặt khác, với “chiếc gậy và củ cà rốt”, vừa xâm lấn vừa “bốn tốt”, vừa phá hoại kinh tế vừa cho vay làm dự án, vừa “đấm mõm” các quan chức VC, vừa thiết lập các bẫy nợ, TC đẩy “con thỏ VC” sâu vào chiếc rọ có dán nhãn nhãn “chư hầu”. VC dường như đã quá trễ cho một lộ trình bình an đưa đất nước thoát ra khỏi sự kiềm chế và uy hiếp của TC, đang lẩn quẩn trong bế tắt và chờ đợi một cơn sóng thần.

Nguyên Đại
27 Tháng Tư 2020

Đã đăng ở:

Đã đọc trên YouTube
Vietlive tv - ngày 29-04-2020
Nguyên Đại: Quá trễ cho một lộ trình





15 April 2020

WHO thất bại - AI sai?

Giám Đốc WHO
Dr.Tedros
Adhannom
 Ghebreyesus 
Hôm thứ Ba, 14/4/20, tại Hoa Thịnh Đốn (Washington DC), TT Trump tuyên bố rằng, ông đã chỉ thị cho Nội các của ông ngưng tài trợ cho Tổ chức Y tế Thế giới, gọi tắt là WHO (World Health Organization). Quyết định này của TT Trump có thể sẽ dẫn đến những quyết định tương tự của các chính phủ đồng minh với Hoa Kỳ như Úc, Anh, Đức, Ý, Pháp… những quốc gia đang chống đỡ với đại dịch toàn cầu, do một loại virus xuất phát từ thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc.

WHO có thể đối diện với hai chọn lựa: Một (1) GIẢI TÁN – vì không đủ ngân sách để hoạt động. Dĩ nhiên chính phủ Trung Cộng sẽ không thể một mình gánh vác sự thiếu hụt ngân sách đó của WHO và nếu có, WHO cũng không còn là WHO nữa mà chính thức “danh chính ngôn thuận” trở thành CHO (Chinese Health Organization). Sự giải tán của WHO có thể kéo theo sự sụp đổ của các tổ chức quốc tế khác gần nhất là Hội Đồng Y Tế Thế Giới (WHA: World Health Assembly), tổ chức quốc tế lớn hơn và bao gồm WHO.

Hai (2) MINH BẠCH: Công bố toàn bộ các hoạt động của họ kể từ khi dịch viêm phổi cấp tính “COVID-19” bắt đầu từ tháng 11/2019, lây lan trong tháng 12, và bùng phát ở thành phố Vũ Hán dẫn đến quyết định phong tỏa thành phố này với hơn 11 triệu dân vào ngày 23/1/2020, và sau đó là toàn bộ tỉnh Hồ Bắc với hơn 60 triệu dân Trung Quốc. Quyết định chưa từng có này báo hiệu sự thay đổi lớn của thế giới kể từ năm 2020. Để tự cứu mình, WHO chỉ còn một cách duy nhất là công bố toàn bộ và đầy đủ thông tin và tài liệu: Ai? Lúc nào? Làm gì? Tại sao? … kể từ khi virus corona mới xuất hiện hồi tháng 11/19.

Trong khi chính phủ Đài Loan đã công bố các email mà họ gởi cho WHO từ ngày 31/12/19, báo động về nguy cơ đại dịch toàn cầu, theo đó WHO đã không cho thấy phản ứng hữu hiệu của họ. Cho đến ngày 11/3/2020, WHO mới công bố tình trạng đại dịch toàn cầu, sau khi có báo cáo dịch bệnh đã lây lan trên 114 quốc gia.

Các tài liệu, văn bản, thông tin đến và đi từ WHO trong khoảng thời gian 4 tháng, từ cuối năm 2019 đến đầu năm 2020, cùng với sự giải thích của các giới chức cao cấp của WHO trên nền tảng thông tin làm cơ sở cho các quyết định của họ, nếu được công bố đầy đủ, chắc chắn sẽ dính dáng tới ĐCS TQ, bởi dễ dàng thấy được quyết định của WHO rất đồng điệu với cách hành xử của Trung Cộng trong đại dịch.

Nếu những thông tin do WHO cung cấp không đầy đủ sẽ tạo ra những tranh cãi lớn, ít nhất là cho đến cuối năm 2020. Sự đơn điệu từ chức của Giám Đốc của WHO, ông Tedros Adhannom Ghebreyesus (Dr. Tedros) dĩ nhiên không thể nào làm dịu cơn giận của nhiều chính phủ trên thế giới với nhiều trăm ngàn người chết trong đại dịch.

Có lẽ người “nhức đầu” nhất trên thế giới hiện nay phải là Dr. Tedros. Sinh mạng của hàng trăm ngàn người chết và hàng triệu người nhiễm bệnh không thể nào giải thích bằng sự im lặng và từ chức đơn điệu của Dr. Tedros. Ngược lại, sự hợp tác và minh bạch của ông ta có thể dẫn đến việc ông trở thành “thiên cổ tội nhân” của cả nhân loại, và ngay cả trở thành người đứng đầu trong bảng danh sách “nhiễm virus lạ” (tương tự như Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang của VC).

Việc minh bạch của Dr. Tedros có khả năng liên quan đến Tập Cận Bình cùng với cách hành xử tháu cáy của ĐCS TQ bao gồm: Kiểm soát dịch bệnh bằng cách kiểm soát thông tin về dịch bệnh, lũng đoạn các tổ chức quốc tế có vai trò quyết định về tình trạng dịch bệnh toàn cầu, tổ chức các đường dây đầu cơ các dụng cụ y tế để trục lợi trên sinh mạng nhân loại, tổ chức các hoạt động tuyên truyền trên quy mô toàn cầu nhằm đánh lạc hướng dư luận và đổ tội cho nạn nhân.

Con virus Vũ-Hán có thể làm thiệt mạng sinh mệnh chính trị của họ Tập. Việc TC cho các tàu cá dân quân vây Trường Sa, đưa giàn khoan vào sâu trong thềm lục địa VN, mở các cuộc tập trận quy mô giữa Thái Bình Dương, đưa các phi cơ chiến đấu xâm phạm không phận Đài Loan trong những ngày này như là những dấu hiệu vùng vẫy của một con gấu hung dữ đang bị trọng thương.

Không thể không nhắc đến trường hợp của Việt Nam, tương tự như TC, Việt Cộng (VC) cũng kiểm soát dịch bệnh bằng cách kiểm soát thông tin về dịch bệnh. Chiêu trò tháu cáy này của VC “đá đít” chính sách cách ly toàn quốc trong khi, theo báo cáo của bộ y-tế VC, cơ quan duy nhất của VN có thẩm quyền công bố các con số về dịch bệnh, VN có chưa tới 300 trường hợp bị nhiễm dịch, và không có người chết nào.

Nếu không may dịch bệnh bùng phát lớn hơn trong “cơn sóng thứ hai” ở Việt Nam vào những ngày tới, Việt Nam dứt khoát sẽ bị rơi vào tình trạng cô lập vì trở thành ổ dịch lớn tầm cỡ quốc gia, và TC chắc chắn sẽ đóng cửa biên giới phía Bắc. Con virus Vũ-Hán biết đâu sẽ là ân nhân của dân tộc Việt Nam, khi đảng VC không còn sau đại dịch.

Phía bên kia đại dương, Thủ Tướng Anh xém chết vì COVID-19, TT Trump cũng không phải nhẹ nhàng gì, báo chí và truyền thông đối lập không ngừng tấn công ông mỗi ngày và mọi ngày về vai trò của ông trong việc lãnh đạo chính phủ Hoa Kỳ đi qua đại dịch. TT Trump đã sử dụng WHO như một con dê tế thần (“scapegoat”) cho những ý kiến chủ quan và chậm chạp của ông trong việc lãnh đạo Hoa Kỳ đối phó với dịch bệnh. Các nhà lãnh đạo của chính phủ Ý, Pháp, Canada, Úc cũng đang đối diện với những chỉ trích kịch liệt từ người dân và phía đối lập v.v…

COVID-19 tạo nên một cơn địa chấn và sóng thần trên phạm vi toàn cầu, những thành phố hoang vắng, những con đường không có sinh khí, những bãi biển không bóng người…

WHO failed: Có thể kết luận một cách không sợ nhầm lẫn là Tổ Chức Y Tế Thế Giới đã thất bại trong vai trò của họ đối với đại dịch hiện nay.

Việc “Ai sai?”, “Ai rớt” thì sẽ còn là những câu chuyện dài trong những tháng năm sắp tới…

Nguyên Đại
15 Tháng Tư 2020

Đã đăng trên:
Báo Tiếng Dân, ngày 15-04-2020