11/03/2023

ĐỪNG TÙY TIỆN

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ tiếc rằng chưa được xẻ thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù….” đó là lời Hịch Tướng Sĩ của Hưng Đạo Đại Vương, ba lần đánh bại quân xâm lược Mông Cổ, vào thế kỷ 13.
 
Lời lẽ đó, hay tương tự, khó có thể dùng vào một văn bản ngày nay để hiệu triệu chiến sĩ xung trận, bởi nó “kinh khủng” quá! Nó “dã man” quá! Vó ngựa dồn dập trên những con đường sỏi đá của năm tháng xa xưa không thể so sánh với thiết vận xa, tên lửa mang đầu đạn nguyên tử hôm nay. Đốt, giết, hiếp…sự tàn bạo của quân Mông Cổ ngày xưa, và quyết tâm “Sát Thát” xăm hằn trên ngực của nhưng binh sĩ nhà Trần không thể nào đối xứng với quy định đối xử với tù nhân chiến tranh thế kỷ 21.

Nếu để cho hợp với các tiêu chuẩn hôm nay, mà đổi lời Hịch, chẳng hạn, chỉ tiếc là chưa bắt được quân giặc, thuyết phục chúng cải tà quy chánh…thì văn bản đó không thể là Hịch Tướng Sĩ được, chỉ có thể là “Hạch” (“dở như hạch”). Lời lẽ của cha ông, không thể đổi thay tuỳ tiện.

Tác phẩm khi đã ra đời có sinh mệnh riêng của nó, có khi không còn thuộc về tác giả, người đã sinh ra nó. “Này em hỡi, con đường em đi đó, đúng hay sao em…”, cho dẫu được chính tác giả Vũ Thành An, sau gần ba mươi năm sau, thấm thía với những thăng trầm nghiệt ngã của cuộc đời, đổi lại rằng “…con đường em đi đó đúng đấy em ơi”, thì thính giả vẫn cứ thích cái xót xa “non trẻ” ngày xưa. Lời sau, trong âm vang tiềm thức của thính giả vẫn cứ là một phiên bản “lỗi”, “không hoàn hảo” của lời trước, mặc dù đã được chính tác giả “đóng dấu, ký tên”. Dù người ta có ghét con người chính trị của Trịnh như thế nào thì “làm sao em biết bia đá không đau”, để cho dẫu “sỏi đá cũng cần có nhau” vẫn cứ là những nỗi buồn mượt mà…rất đáng yêu.

Khi người yêu xuất ngoại, những năm 70 của thế kỷ trước, Lam Phương bổng thấy “Trời vào thu, Việt Nam buồn lắm, em ơi!”, và thính giả đã trải qua hơn 15 năm chiến tranh Nam-Bắc Việt, chứng kiến một quê hương lửa khói, chia ly, không buồn sao được, cho dẫu nỗi buồn của thính giả có khi không giống cái buồn của Lam Phương, nhưng người viết, người hát, người nghe đều biết: họ có một Việt Nam buồn lắm… 

Từ “Việt Nam” trong lời hát này có nỗi thất tình của nhạc sĩ, có xót xa của thính giả trong ly loạn chiến tranh, có lịch sử, có “văn hoá” riêng của nó; và dĩ nhiên, không thể thay bằng “Trời vào thu, chiều nay buồn lắm em ơi”, nghe cứ như lời lẽ của một cậu bé mới lớn viết câu thơ tình đầu tiên trong đời.

Ca sĩ được nhiều người ưu ái và mến mộ như Tuấn Ngọc, lẽ ra, không nên, làm như vậy. Ông có “riêng một góc trời” để yêu một nghệ thuật mà ông tận hiến cả một đời, và cũng để khán thính giả yêu thích ông. Ông không cần một “vụng về” như vậy!

Văn hoá có tính trường cửu, trong khi quan điểm chính trị có tính nhất thời, ngắn hạn. Uốn nắn cái trường cửu để phù hợp với những mục tiêu tuyên truyền ngắn hạn đó là hoạt động chính trị, không phải là niềm đam mê được ân sủng của người làm nghệ thuật.
 
Nghêu ngao trong bàn rượu, thay chữ đổi lời để vui, để cười thì không sao, tác giả nghe được có khi cũng chung vui. Nhưng, tuỳ tiện thay đổi lời của nhạc sĩ khi trình diễn nhạc phẩm của họ trước công chúng là tạo dựng một thứ “hàng nhái”, phá cách để ăn cắp bản quyền, sao lỗi các sản phẩm hàng hiệu để kiếm tiền trên sức lao động trí óc của người khác, của mấy gã bất lương tuồn hàng giả ra các chợ trời. Điều đó không phải là việc nên làm của những nghệ sĩ có phong độ và tên tuổi, chưa nói đến sự tôn trọng, và cảm ơn, dứt khoát phải có của họ đối với những nhạc sĩ, những người đã góp phần tạo nên tên tuổi, sự nghiệp, và sự mến mộ của khán thính giả đối với ca sĩ. 

Người nghệ sĩ cần có tình yêu với nghệ thuật mà mình đam mê. Yêu là nâng niu, trân trọng không phải tàn phá, huỷ hoại…tuỳ tiện.

Nguyên Đại
11/03/2023

20/01/2023

THÔI! CHÚ VỀ

[Q]
Thôi! Chú về đi. Ăn Tết vui vẻ với gia đình nhé. Nhưng nghe lời “thầy”, đừng đi đâu nhiều, không dễ làm “người tử tế” đâu! Trường hợp của chú khác với của anh [Nguyễn Tấn] Dũng. Anh Dũng ăn đậm với Vina “sink”, mấy “quả đấm thép bị xẹp lép” v. v…

Nhưng, dân thường ít người biết. Khác với vợ chồng chú, vụ kít-tét Việt-Á nó phổ biến quá, không ai mà không biết.
Tụi dân bần cùng, mà ngày xưa mình gọi là thành trì cách mạng đó, bây giờ tụi nó manh động lắm, có người bị tụi nó chụp nguyên tô phở lên đầu. Mà cái đầu của chú lại ít tóc, và không thẳng nữa, nên chú phải cẩn thận. Chú có cần cái mũ của thầy không, lấy vài cái mà dùng, thầy nhiều lắm…

[P]
Cảm ơn thầy! Thầy cũng cẩn thận, được ngày nào hay ngày đó, nghen thầy. Khi mình có chỗ đứng, thì khối đứa nó quỳ nó lạy, nhưng khi mình đã bị ngã lừa (bị lừa qua lừa lại mà ngã) [không phải “ngã ngựa” vì con ngựa nó cao, nó phong độ] thì “giậu đổ bìm leo”, không đứa nào nó thèm nhìn lại là còn may, có đứa ác nó còn giậm chân lên đầu mình nữa.

Thầy cũng rành mà, chùa chiền bây giờ, đa số làm kinh doanh là chính, nên nó cũng hỗn độn lắm. Mấy năm trước cơ sở của ông Nhất Hạnh còn bị quăng đồ dơ bẩn vào mà. Thầy đi đứng cẩn thận, người dân thường còn ngại cái áo thầy mặc, nhưng những người mà “ta” cài cắm vào, cũng mặc áo y chang như thầy, tụi nó đâu có ngán.
Thôi, thầy giữ cái mũ đó mà xài, thích ai thì chụp vô đầu người đó… Dù sao cũng cảm ơn thầy, dù tui biết là thầy đã bỏ phiếu thuận để tui về, nhưng tui hiểu mà, phim Tàu cũng hay nói “người trong giang hồ, thân bất do kỷ” nên tui thông cảm cho thầy.

Bươi [bye].







Nguyên Đại
20 Tháng Một 2023

12/01/2023

NHỮNG LỐI RẼ...

Những năm 90, những người Việt đến Hong Kong được may mắn đi định cư, họ được đưa đến một trại ở Kai Tak, tên là New Horizons. Phải, đó là những chân trời mới. Bên cạnh, là trại dành cho những phụ nữ chờ sinh nở, vì các trại giữ người tỵ nạn thường ở các đảo xa trung tâm, bệnh viện, nên cần chuyển những “bà bầu” để tiện cho việc chăm sóc y tế. Hong Kong những năm tháng đó còn thuộc vương quốc Anh.
 
Đối diện hai trại này, là nhà thờ Công Giáo, St Joseph’s Church, nơi đã trở thành tụ điểm của cộng đồng người Việt, cho đến hiện nay, khi tôi trở lại nơi này, ba mươi năm sau. Tôi được mời “dẩm trà”, hôm đó khoảng mươi bàn, mỗi bàn khoảng 10 người. Câu chuyện bắt đầu…

Em (N.) chưa có giấy tờ…Bố Mẹ em vượt biên năm 89, đến trại rồi sinh em năm 92. Em được khoảng 3-4 tuổi, thì bố mẹ bị cưỡng bức hồi hương về Việt Nam. Bố mẹ em về cũng vất vả, vì đủ thứ lý do. Năm 2021, em lại vượt biên nữa. Sao? 2021? Phải, tháng Năm-2021, lần này, tụi em leo núi từ Cao Bằng, rồi đến Đông Hưng, sau đó qua Sám Trăng, rồi đi thuyền qua Hong Kong. Rồi ở đâu? Ở nhờ với bạn, rồi từ từ tính. Đời bố mẹ vượt biên, đời con cũng vượt biên anh ạ (cười…)

Em (T.) mới sang được 2 năm. Em gái của em sang trước, nó đi làm, kiếm tiền rồi nhờ một ông về VN kết hôn. Em làm “tài bùn”, phụ việc ở các công trình xây dựng. Nhưng…họ nhận phụ nữ? Nhận tất, anh ạ!

Em (H.) đến trại năm 89, năm 94, vẫn còn ở đó. Rồi thì có một người quen, thăm nuôi. Khách ngồi một bên, trại viên ngồi một bên. Bà phiên dịch hỏi một ông khách ngồi đối diện: Sao? có muốn lấy vợ không? Ông gật đầu. Rồi hỏi em, có muốn lấy chồng không, trả lời nhanh lên, không thì chuẩn bị về VN. Em gật đầu. Bà lấy số thẻ của em, căn cước của ông ấy…Rồi, em để cho đời nó trôi...
 
Sau này, em biết ông ấy là người Trung Quốc, ông nói ông đến biên giới năm 73, rồi bơi 3 ngày 3 đêm đến Hong Kong và xin tỵ nạn ở đây. Làm đủ mọi thứ nghề…vẫn không lấy được vợ, cho đến khi gặp em, không biết có phải là số phận không. Nhiều lúc, vừa sống vừa cầu nguyện...
 
Em có 3 đứa con, tụi nó bây giờ cũng đã lớn. Nhà em thường chia làm hai phe: phe ủng hộ Tập Cận Bình, phe Không. Em và hai đứa con nhỏ thuộc phe Không. Người Trung quốc họ thâm lắm anh ạ. Họ cho di dân sang Hong Kong hai dạng người: Một, rất có trình độ, nắm giữ các vị trí quan trọng, thay dần lớp lãnh đạo ở Hong Kong. Hai, là số người bệnh tật, già yếu, tâm thần…không làm được gì, chỉ sống nhờ trợ cấp, chuyển gánh nặng xã hội sang cho những người thọ thuế ở Hong Kong. Mấy năm nay, người Hong Kong bức xúc, biểu tình rầm rộ.

Nhưng tại sao, ông xã em lại ủng hộ Tập Cận Bình, khi mà ông đã từng liều chết bơi qua Hong Kong? Ông ấy nói, những năm trước khác, bây giờ Trung Quốc đã khác xưa. Em thì không tin, không bao giờ, cộng sản mà…Anh biết, sau khi giao trả lại Trung Quốc, những người có tiền ở Hong Kong được tạo điều kiện dễ dàng để đi lại và làm việc ở Trung Quốc, thế là nhiều người về Trung Quốc mở hãng xưởng, cơ sở kinh doanh…Rồi, thì gặp chuyện, bẫy nợ, bẫy tình, bẫy thuế…Mấy ông đó, sau này trở về Hong Kong tay trắng, nhảy lầu là thường.

Em (T.) đi Hong Kong năm 90, anh ạ. Trên tàu của em, thanh niên nó đánh nhau tranh giành thức ăn, rồi tàu vỡ, dạt vào Trung Quốc. Em đi với gia đình người chị lang thang xin ăn ở Trung Quốc cả tháng trời, rồi một mình em theo tàu than của bộ đội về lại VN báo lại cho bố mẹ em. Bố mẹ lại cho người em trai của em và em lên thuyền của nhà em sang Trung Quốc, đón chị em đi tiếp tới Hong Kong.
 
Đến trại, thằng em của em thấy khổ quá, nó xin hồi hương. Em trốn trại, ra Hong Kong đi làm đủ mọi nghề, tiếp tế cho gia đình của chị em ở trong trại, vì anh chị có con nhỏ. Nhà em không có người ở nước thứ ba như mấy anh chị ở miền Nam, không làm thế, ở trong trại miết, làm sao sống nổi, anh! Mấy năm sau, em để dành đủ tiền, thuê được người kết hôn, em xin vào trại trở lại… Rồi em lại ra Hong Kong, lại đi làm đủ mọi việc…Bây giờ, em bán thức ăn Việt ở chợ, cũng ổn anh ạ…
 
Chị em sau đó xin hồi hương, rồi được Mỹ nhận, hiện chị ở tiểu bang..cái gì xi xi. Tennessee phải không? À đúng rồi anh. Sao chị em không giúp em sang Mỹ? Em khai linh tinh với Bộ Di Trú (Hong Kong), rồi sau đó với Liên Hiệp Quốc, rồi sau này với chính phủ mới của Hong Kong…Bây giờ, em cũng không biết em là ai nữa…(cười)…

Em (H. D.) ra tự do năm 92, hồi đó em mừng lắm, người ta ngưỡng mộ lắm, bởi trong và ngoài trại là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, anh cũng biết mà…Người quen giới thiệu một anh người Việt ở Hong Kong vào để “giúp em”. Anh ấy ăn nói nhỏ nhẹ, cao, điển trai…Rồi em đến trại Tuen Mun, trại dành cho những người chờ tiếp kiến phái đoàn các nước thứ ba, để đi định cư.

Ai cũng lo đi làm ở Hong Kong, nên trại trống trơn vào ban ngày, có điều mọi thứ mình phải tự lo hết, không phải như ở trong trại giam có người phát cơm, và phát quần áo để mặc tạm. Ai sao mình vậy mà anh.
 
Nhưng, em bị sốc ngay tuần đầu tiên, vì ông xã em là người nghiện nên không được nhận đi định cư…Em choáng váng…Rồi cũng phải sống, phải kiếm cái gì để ăn chứ…Em vào các quán ăn xin rửa chén, họ nhìn cái dáng của em, rồi đuổi em đi, họ nói là em đùa với họ: “nị quản dzệ” “chẩu! chẩu la” (mày giỡn hả, cút!).
 
Rồi em cũng xin được vô một quán, sau khi cam kết là biết làm, họ đưa cho cái vòi nước tráng chén, thế là em xịt một phát ướt từ đầu đến chân…bọn nó cười như chưa bao giờ được cười…rồi thì cũng có người tốt bụng, chỉ vẽ cho em…giấu đồ ăn trong bếp cho em.

Mười hai (12) năm…em vẫn ở Hong Kong, “ông xã” cai nghiện thất bại và không đi định cư được. Em rời Hong Kong… Mười tám (18) năm sau, em trở lại…

Hong Kong…
Những con đường từ biển khơi đi lên
Những hành lang từ trên núi xuống
Những lối rẽ …nghiệt ngã!
Về phía tự do!






Nguyên Đại
12/1/23

14/11/2022

HAI BÀI THƠ

Hôm nay, tôi đọc được hai bài thơ hay:

Bài thứ nhất:
GIA PHẢ





Nguyễn Tất Nhiên

Quê hương gốc tích ngàn năm
Sao nhìn gia phả…Ôi, toàn câu kinh?!
Ông tôi đi lính triều đình
Giáo gươm thất thủ nơi thành quách xưa!

Cha tôi kháng chiến đánh Chà
Tầm vông gãy dưới chiến xa năm nào!
Anh tôi áo trận hoa màu
Một ngày con khóc vợ đau mất chồng!
Tôi! Sinh viên dở học hành
AK, nón cối – chiến trường Cao-Miên!

Chừng nào xứ Việt bình yên?
Tôi ngu ngơ hỏi hoài trên xác người…



Nguyễn Tất Nhiên viết bài này vào tháng 4-1980, mấy vần lục bát đượm nỗi đau. Cuộc chiến nào, người lính, và gia đình của họ, vẫn là những người mất mát…thua thiệt.
 
Triều đình nhà Nguyễn ngạo mạn, không chịu cải cách, không canh tân xứ sở như Minh Trị của Nhật Bản, không hóa giải được xâm lược thực dân như vương triều Thái Lan, “ông tôi” đã dùng giáo gươm để tự vệ với đạn pháo, và thất thủ. Rồi “cha tôi” đi lính chống lại những binh đoàn lê-dương, những tầm vông gãy gục trước họng súng chiến xa.
 
Tiếp nối, người cộng sản nhất định “giải phóng miền Nam”, thanh niên miền Bắc “sinh Bắc tử Nam”, anh tôi “áo trận hoa màu” tử trận, con khóc, vợ đau.
 
Và thì, nghĩa vụ “quốc tế”, mười năm trên đất Cao-Miên, “tôi”, bạn tôi, những người thuộc thế hệ tôi, đeo súng AK, đội nón cối, xông qua bãi mìn của “đồng chí” Pol pot Ieng Sary…

Nước Việt triền miên trong chiến tranh hơn nửa thế kỷ, gia phả là lời kinh khổ, là ký sự buồn của những người lính.
 
Nếu "Gia phả" của Nguyễn Tất Nhiên, không có hình bóng của người phụ nữ, thì “Mẹ ta trả nhớ về không” của Đỗ Trung Quân lại chỉ viết về phụ nữ: “Mẹ Ta”

Ngày xưa chào mẹ, ta đi
Mẹ ta thì khóc, ta đi thì cười
Mười năm rồi lại thêm mười
Ta về ta khóc, mẹ cười…lạ không?

“Ông ai thế? Tôi chào ông!”
Mẹ ta trí nhớ về…mênh mông rồi
“Ông có gặp thằng con tôi?
Hao hao tôi nhớ nó người…như ông”

Mẹ ta trở nhớ về không
Trả trăm năm lại, bụi hồng…rồi đi


Nỗi đau biệt ly của hầu như mọi gia đình trong ngày ấy những tháng năm, xa chồng, xa con…Một đời cưu mang, một đời sóng nổi. Ngày ta về nhìn mẹ, như ăn năn, như ân hận, ta khóc…mẹ ta cười. Trăm năm một kiếp người, như có…rồi không, như còn như mất.
Thương mẹ, một kiếp người dãi dầu, chịu đựng, hy sinh. Mừng cho mẹ, trả được nhớ về không, để cuối đời nhẹ nhàng…như bụi hồng trên con đường đất đỏ có từng chuyến xe qua. Có chuyến thiết vận ì ùng súng đạn, có chuyến xe lam con cá, bó rau chiều.
 
Mẹ về! Cát…bụi hồng trần… rồi qua.

“Gia Phả” là bài thơ đầu tiên trong tập “Thơ Nguyễn Tất Nhiên” xuất bản ở Cali năm 1982. “Mẹ ta trả nhớ về không” là đề bài thi thử cho học sinh phổ thông trung học năm 2022.

Nguyên Đại
14 Tháng Mười Một 2022


14/10/2022

TAM QUI

Ngày 23-9-22, Nguyễn Phú Trọng (NPT), Phan Văn Giang, Tô Lâm…đồng loạt bay vào Tp HCM, sau khi đã dụng kế “nghi binh” ở Đà Nẵng (1).

Hai tuần sau, ngày 8-10-22, bà Trương Mỹ Lan (TML), nhà tài phiệt gốc Hoa, cùng ba người khác thuộc tập đoàn kinh doanh Vạn Thịnh Phát bị bắt. Hai ngày trước đó, ông Nguyễn Tiến Thành “đột tử”, và bà Nguyễn Phương Hồng bỗng nhiên từ trần trong đồn công an sau đó một ngày (2).

Trong ba ngày, từ ngày 9-10 đến 12-10-22, hội nghị trung ương 7 khóa XIX đảng CS Trung quốc được tổ chức tại Bắc Kinh, dưới sự chủ trì của Bộ Chính Trị Trung Cộng, đứng đầu là TBT Tập Cận Bình.
Người Hoa ở chợ Lớn SG rúng động, và dân SG nhào ra đường đi rút tiền từ các ngân hàng có liên quan (SCB, Sacom).

Chuỗi sự kiện đó nói lên điều gì?

Nhất Qui
NPT đã chứng tỏ dù đã 78 tuổi, ông vẫn kiểm soát được quân đội, công an, và đảng. Ông là một lực lượng, xứng đáng với sự hỗ trợ, giúp đỡ và “quỷ thác” của “thiên triều” Trung Cộng. Ông đã giữ vững sự đoàn kết thống nhất trong đảng (ít nhứt là lúc này, và ở tầm trung ương). Ông vẫn là đầu lĩnh, là trung tâm quy tụ quyền lực.

Nhị Qui
Mật chiếu của thiên triều đã được thi hành một cách hết sức nghiêm túc. Lãnh đạo tương lai của Việt Nam cũng tuân lệnh, qui thuận thiên triều. Hoàng Đế Tập Cận Bình (TCB) có thể yên tâm về việc đó cho nhiệm kỳ kế tiếp của ngài.




Tam Qui
Một ‘’đòn chân” nhắm vào đối thủ của TCB đã được tung ra, nhờ vào sự hỗ trợ của quan thái thú và bộ đầu phía Nam. Các phe cánh CS ở miền Nam VN thân cận với tiền triều Giang Trạch Dân không thể ngờ được một đòn đá khụy chân trái bất ngờ và lợi hại này được tung ra vào lúc này để khẳng định tư thế của Hoàng Đế TCB trong hội nghị trung ương Trung Cộng, trong khi Mỹ và Tây Phương đang chú mục vào chiến trường Ukraine.
 
Trong “binh thư cổ”, thần chiêu này gọi là: Bộ Tam Qui Đầu .

Nguyên Đại
14 Tháng Mười 2022

(1) Ngày 22-9-22, công an chìm nổi bố trí dày đặc ở khắp các ngã đường nội thành Đà Nẵng, sau khi nhận được thông tin chuẩn bị đón phái đoàn từ trung ương do NPT dẫn đầu. Ngày 23-9-22, NPT cùng với Tô Lâm (Đại Tướng Bộ Trưởng Công An), Phan Văn Giang (Đại Tướng Bộ Trưởng Quốc Phòng), Võ Văn Thưởng (Thường Trực Ban Bí Thư Trung Ương Đảng), Nguyễn Trọng Nghĩa (Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương), Trương Thị Mai (Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương), Lê Minh Hưng (Chánh Văn Phòng Trung Ương Đảng), cùng nhiều các lãnh đạo khác, bất ngờ bay vào Tp HCM, và làm việc ở đây chỉ một (1) ngày.

(2) Trương Mỹ Lan (Chủ Tịch HĐQT Vạn Thịnh Phát), Trương Huệ Vân (Tổng Giám Đốc công ty cổ phần tập đoàn quản lý bất động sản Windsor), Nguyễn Phương Hồng (trợ lý chủ tịch HĐQT Vạn Thịnh Phát), Hồ Bửu Phương (Cựu phó giám đốc tài chinh VTP).

05/10/2022

CHUYỆN CÁ NHÂN

Tôi trải qua thời niên thiếu ở phố nhỏ thuộc một thành phố Trung Việt. Rồi 1975, bạn bè nhóc con cùng xóm tôi, tất cả đều quàng khăn đỏ đến trường, buổi tối đi biểu tình hô “đả đảo”, “nhiệt liệt”, mừng đất nước được “giải phóng”, “độc lập”, “muôn năm”…cũng vui!...

Nhưng lớn lên một chút thì khác…bạn bè mỗi đứa một số phận: thằng H. vào đại học Y, thằng X. điên, thằng N. khùng, thằng C. mất trí, thằng T. mất tích, thằng K. đi bộ đội sang Cam-pu-chia rồi cụt chân trở về, thằng G. quanh quẩn ở nhà cho tới già. Phố chúng tôi chừng 50 nóc gia, khoảng 100 mét đường, mỗi gia đình, mỗi hoàn cảnh. Lũ bạn tôi thiếu ý chí, ba má tụi nó có lẽ nặng nghiệp, vụng đường tu…?Chuyện riêng mỗi gia đình, chuyện cá nhân mà!

Không! Không phải! Thằng X. điên vì ba nó là sĩ quan “ngụy” đi cải tạo hơn 10 năm, về được mấy tháng rồi chết. Nó học, nhưng không biết để làm gì, rồi gia đình có chuyện buồn…nó điên rồi chết. Ba thằng G. là “ngụy quyền”, gia đình vất vả, nó học không xong; em nó, cho tới năm 91 mới vượt biên được qua Phi, trại đóng cửa nó bị trả về Việt nam, rồi bị tâm thần. Ba nó đi lang thang, rồi chết dọc đường.
 
Thằng H. vào đại học Y với 16.5 điểm cho 3 môn học, vì gia đình “có công cách mạng”, khi thằng bạn khác của tôi 3 năm liền thi đại học với 21, 24, rồi 28 điểm vẫn không vào đại học được, vì ba nó là sĩ quan cao cấp của “ngụy”. 

Ba tôi “ngụy quân” sau khi đi cải tạo về, đi kinh tế mới, đạp xích lô…rồi bệnh qua đời. Mẹ tôi, sau 75, bán rau cho tới già. Tôi vượt biên… Tất cả những điều đó đâu phải là chuyện cá nhân. Đó là chuyện lý lịch, chuyện “chính sách” của đảng.

Cái “tập thể lãnh đạo” đó đã hủy diệt những “cá nhân” chúng tôi, những thằng 9, 10 tuổi năm 75 có tội gì? Với ai? Ai phải chịu trách nhiệm về những mất mát vô cùng đó? Đã bao giờ có một thừa nhận sai lầm, dù là một lời xin lỗi đối với thế hệ chúng tôi?

Tôi nói về quá khứ, chuyện đã xưa? Lăng của ông CT Trần Đại Quang rộng gần 3 héc-ta (30.000 mét vuông), một bà mẹ ở Thủ Thiêm hai mươi năm đi kiện không đòi được một nền nhà, không phải là “chuyện cá nhân” của ông Quang và gia đình ông cố CT, và cũng không phải là “chuyện cá nhân” của những bà mẹ Thủ Thiêm.
 
Biệt thự của Tất Thành Cang và những mái tranh xiêu vẹo, vá víu, khi đảng nhất quyết “xóa bỏ giai cấp”, “tiến lên XHCN”, không phải chuyện cá nhân của ông Cang, và những gia đình vất vả nắng mưa.
Một số “ông bà” khác tổ chức vụ Việt-Á, ngoáy mũi cả 90 triệu dân bằng que thử dỏm của Tàu mua với giá rẻ, tính lại cho người dân nghèo khó với giá gấp 10-20 lần, lấy tiền đổ sang các nước tư bản “giãy chết” mua nhà đầu tư, không phải là chuyện cá nhân của các “ông” các “bà” đó.
 
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà thông tin có thể đến hầu như lập tức về một chuyện vừa xảy ra ở bên kia đại dương. Chúng ta có liên quan. Chuyện cá nhân hầu như chỉ còn là những khoe khoang.

Nguyên Đại
5 Tháng Mười 2022

Hình: Một trong nhiều biệt thự của Tất Thành Cang (SN 1971) từng giữ chức: Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XII, Phó Bí thư thường trực Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh.

02/10/2022

"THIÊN ĐƯỜNG GIÃY CHẾT"

Cái tựa nghe lớn như vậy
, nhưng tôi “thề” sẽ không lý luận hay văn chương gì trong bài viết này, chỉ muốn kể hai câu chuyện trong ngày thôi

Chuyện Thứ Nhất
Tôi thường đi bộ tập thể dục trong công viên gần nhà. Một sáng, tôi gặp một bà người Úc (Úc 100%, chứ không phải “ba rọi”: mỡ nhiều hơn nạc như tôi), chào hỏi xã giao khi đi đối diện, và giới thiệu tên, rồi “hôm nay trời đẹp quá!” rồi đi tiếp…

Vì khi nào rảnh thì tôi đi bộ, chứ không phải theo một giờ nhất định, nên khoảng tuần sau, tôi gặp lại bà, và bà kêu đúng tên tôi, và thật ngạc nhiên, tôi ít nhớ tên, nhưng sao cũng gọi đúng tên bà, và (chúng) tôi cảm thấy hài lòng với trí nhớ của mình

Bà nói tiếp, để tôi giới thiệu ông với chồng tôi, bà chỉ vào người đàn ông, hơi đậm người, đi sau bà một quãng, bà nói đây là Ray, chồng tôi, ông ta vừa kỷ niệm 80 tuổi tuần trước. Và tôi chúc mừng (muộn) sinh nhật của ông.
 
Rồi đi tiếp, ông đi chậm nên một lát sau tôi lại ở sau lưng ông, vì đường mòn trong công viên chạy vòng vòng mà! Tôi nói: này Ray, tôi nhìn ông và đang suy nghĩ xem tôi sẽ làm những việc gì bây giờ cho đến khi tôi bằng tuổi ông. Chúng tôi dừng lại, và ông nói: đúng rồi, tôi đã ở đây 50 năm trước, nhà tôi ở đằng kia, ông chỉ tay về phía hàng cây sau công viên....

Hồi đó, tôi làm công việc cắt cỏ và làm vườn, một ngày kia tôi vô ý khiêng nặng nên bị cụp xương sống, bây giờ đi lại khó khăn như anh thấy đó. Nhưng mỗi sáng thức dậy, tôi đều lên kế hoạch mình phải làm gì trong ngày, phải thế anh ạ, bởi vì nếu không một ngày của mình sẽ qua đi, và mình không có lại nữa. Tôi ngạc nhiên với suy nghĩ của một người đã cao tuổi như ông. Thêm một bài học từ kinh nghiệm sống cho tôi.
 
Ông nói tiếp, vợ tôi cũng vậy, bà rất năng động, 20 năm trước, bà cùng tôi cũng đi trên con đường này, lúc đó chỉ là con đường đất, cỏ xung quanh cao khoảng hơn 1 mét (ông đưa bàn tay ra dấu về phía trước), và bà đã chụp hình, viết thư gởi lên Council (chính quyền địa phương) kèm theo hình, và bà nói Council phải sửa sang lại, nếu không lỡ mà cỏ cháy mùa hè, nhà của chúng tôi và những gia đình xung quanh đây sẽ bị thiệt hại.
 
Một tháng sau, Council bắt đầu công việc làm công viên, và con đường lát đá này, tôi và anh đang đi, đã được làm từ đó, cùng với những hàng cây và chỗ cho trẻ con chơi khang trang đằng kia. Tôi có thể cùng ông đi một đoạn nữa không, tôi muốn nói chuyện nhiều với ông, tôi hỏi. Không, tôi phải đi về nhà, hẹn anh khi khác, ông chào tôi và bước đi chầm chậm về phía lối ra công viên.

Tôi rảo bước đi nhanh, và rồi tôi gặp bà Val, vợ ông Ray. Thưa bà, tôi vừa nói chuyện với ông Ray, ông đã nói về bà và công viên này, bà có thể nói cho tôi biết thêm về câu chuyện đó không. Tôi thích viết và sẽ viết câu chuyện này lên trang Facebook và Blog của tôi.
 
Bà cười, pha trò: đừng nhé, ông phải hứa là đừng nêu tên tôi nhé, nếu không ngày mai, chiếc helicopter đó, bà chỉ lên bầu trời có chiếc trực thăng đang bay, sẽ tìm ông đó. Lão Ray cũng thiệt là!

Nhưng, rồi bà cũng kể tôi nghe, hồi đó có ông thầu khoán xây dựng, tên họ và cũng là tên công ty của ông là Nickson, ông ấy mua một vùng đất rộng ở xung quanh đây, và xây nhà để bán, chúng tôi, tôi và Ray, là một trong số những người mua nhà của ông. Rồi ông Nickson, tặng cho cho Council khu đất công viên này, chính thức là cho thuê 99 năm với giá $1 mỗi năm. Tôi hiểu: đó là cách thức để một hợp đồng cho tặng có giá trị pháp lý theo luật Anh/ Úc.

Rồi thì Council không làm gì cả, nên tôi mới viết thư và chụp hình gởi lên cho họ. Ông không tìm thấy một nhà thầu tên Nickson nào trên mạng đâu, vì tôi chắc ông Nickson đã qua đời, và có lẽ con cái của ông không tiếp tục làm công việc xây dựng nữa.

Council đã lắng nghe, một tháng sau, họ khởi công và một năm sau, anh thấy đó đã thành công viên khang trang như bây giờ, nhưng …Ồ, họ vẫn còn tệ quá, anh thấy cỏ vẫn còn mọc cao, bà chỉ về một vạt cỏ cao khoảng 10 phân bên đường, nhưng có vẻ như thời tiết đã làm nó lên nhanh như vậy; tôi cười.

Nhưng tại sao ông Nickson lại cho đất cho Council như vậy? Tôi hỏi. Bà đáp: tôi cũng không biết nữa nhưng nghe đâu ông đã kiếm đủ tiền, là triệu phú nhiều triệu đô những ngày đó, và ông cũng lớn tuổi nên muốn tặng lại miếng đất này để làm công viên, như một món quà cho những khách hàng của ông…
 
Rồi… tôi năm nay đã 76 tuổi, nhỏ hơn Ray 4 tuổi, con trai thứ hai của tôi không ổn chuyện gia đình nên đã về ở chung với chúng tôi. Thôi, bây giờ là giờ uống cà phê của chúng tôi. Chào ông nhé, chúng ta sẽ gặp lại, chắc chắn rồi, vì chúng tôi chưa chết nhanh như vậy, bà cười và rảo bước về phía sau của công viên… Tôi đi thêm một vòng nữa, và về nhà, vì hôm nay tôi phải làm xong một chuyện thứ hai nữa.

Chuyện thứ hai
Đó là một việc “kiếm cơm”, thực ra không có gì để kể, nhưng nó lại thú vị, tôi nghĩ thế, khi tôi đã học từ việc thứ nhất trong ngày. Đó là tôi phải hoàn tất dịch vụ giấy tờ cho một ông người Nghệ An, đang sinh sống ở Saigon (không, đúng hơn phải gọi là thành phố HCM của ông ấy). Ông ấy gởi con trai qua Úc du học, rồi con trai kết hôn, định cư và ông mua nhà cho con trai ông đứng tên, đây là căn thứ 4, mỗi căn có giá từ 1.5 đến 2 triệu đô Úc, ở một khu vực đắc địa nhất, chỉ cách trung tâm thương mại của thành phố có 8 Km.

Tôi đi và thầm nghĩ đất nước tư bản mà tôi may mắn đang sống ở đây có lẽ không bao giờ “giãy chết” vì có những người như Ray, Val, Nickson, chính quyền địa phương biết lắng nghe từ một lá thư của một người dân…

Và, cũng vì có, những người như ông khách hàng người Nghệ An của tôi, vì: không phải có bằng tiến sĩ kinh tế mới hiểu được rằng hơn 10 triệu đô Úc đã chuyển từ Việt Nam sang Úc để 4 căn nhà chuyển tên từ công dân Úc tên A sang công dân Úc tên B, và chính phủ Úc đóng thuế con niêm (stamp duty) trên từng việc mua bán đó…và tôi cũng có việc làm

“Thiên đường” nào sẽ giãy chết vì có những người như ông khách hàng của tôi và những dư luận viên sẽ vào comment lung tung trong bài viết này ?

Nguyên Đại
2 Tháng Mười 2022