13/05/2018

Đường Đi Đâu - Truy Nã Quốc Tế Ngược

Đường Minh Hưng
Khoảng tháng Chín, 2016 lúc Trịnh Xuân Thanh (TXT) tự nhiên “biến mất” khỏi Việt Nam, và các báo trong nước nói rằng “Bộ Công An Việt Nam đã phát lệnh truy nã quốc tế” đối với TXT. Tôi có viết một bài tựa là Truy Nã Quốc Tế, đăng trên trang Ba Sàm, tờ báo mạng có nhiều độc giả, mà người khởi xướng nó đang bị chế độ CSVN cầm tù. 

Bài viết đó đề cập đến một số vấn đề có liên quan đến tổ chức Interpol (Cảnh Sát Quốc Tế) và một số điều kiện phải được thỏa mãn trước khi một lệnh truy nã được tổ chức Interpol phát đi.

Thấm thoát đã gần hai năm, một số điều đã được thời gian trả lời rất rành mạch và rõ ràng. 

Thứ nhất: 
Bộ Công an CSVN không thể phát lệnh truy nã quốc tế (như các báo chí của Đảng loan tin), và tổ chức Interpol cũng không phát lệnh truy nã quốc tế đối với TXT. Cần nhắc lại rằng, tổ chức Interpol chỉ được phép phát lệnh truy nã quốc tế đối với những tội phạm hình sự. Interpol không được phép phát lệnh truy nã, nếu việc bắt giữ có liên quan đến các động cơ chính trị.

Chính phủ CSVN cho đến thời gian hiện nay vẫn chưa thể thuyết phục được bất cứ ai, đặc biệt là chính phủ Đức, rằng TXT hoàn toàn là một tội phạm hình sự. Ngược lại, các phiên tòa “bỏ túi” xử TXT (và Đinh La Thăng) được tiến hành một cách cẩu thả, chỉ có tính hình thức, khi hai bản án chung thân đã được chuẩn bị sẵn để tròng vào đầu TXT, và luật sư người Đức của TXT bị trục xuất trở lại Đức khi bà đến VN để tham dự phiên tòa xử thân chủ của bà (TXT) càng củng cố cho lý lẽ rằng có động cơ chính trị trong vụ án TXT trước các quan sát quốc tế.

Thứ hai: 
Không có một hiệp ước dẫn độ giữa VN và Đức, nơi TXT xin tỵ nạn chính trị, và vì vậy con đường ngắn nhất và hợp pháp để đưa TXT về nước đã không hiện hữu. Mặc dù, Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc có đề cập vấn đề này với bà Merkel (Thủ Tướng Đức) trong hội nghị thượng đỉnh G20 tổ chức tại Đức vào đầu tháng 7/2017. Bà Merkel đã từ chối, và nói rằng việc dẫn độ nếu có, phải thông qua một trình tự pháp lý. 

Trong tư cách là người đứng đầu hành pháp, bà không có quyền (và không được phép) can thiệp vào các tiến trình tư pháp. Tuy nhiên, song song với việc này, chính phủ CSVN vẫn chuẩn bị việc bắt cóc TXT, và điều đó xảy ra vào ngày 23/7/17, chỉ hai tuần sau khi bà Merkel và ông Phúc nói chuyện về TXT vào ngày 6/7/2017.

Ông Phúc, trong vai trò Thủ Tướng, không được biết gì về vụ bắt cóc TXT? Hay ông đã ra lệnh cho Trung Tướng Đường Minh Hưng trực tiếp chỉ huy vụ bắt cóc? Nếu ông Phúc không thể kiểm soát được một bộ dưới quyền Thủ Tướng, thì việc ông ký vào các hiệp ước thương mại, chiến lược quốc phòng với các quốc gia khác liệu có ý nghĩa gì? 

Tưởng tượng rằng, một ngày, bên lề một hội nghị nào đó, nếu bà Merkel hỏi ông Phúc: “Thưa, ngài Thủ Tướng, ngài nghĩ sao về vụ bắt cóc TXT”. Ông Phúc sẽ trả lời như thế nào: Không biết? Trực tiếp ra lệnh bắt cóc vì “xin” dẫn độ không được? Không, chuyện đó là của bác Trọng, tôi không được biết? Hay là: Việt nam coi trọng quan hệ với Đức, “cờ lờ mờ vờ” “cờ lờ vờ”?

Thứ ba: 
Hiện nay tòa án Đức đang xử vụ bắt cóc TXT, thông qua “điểm tựa” Nguyễn Hải Long. Tại sao? 
Việc các điệp viên bắt cóc người của đối phương, nếu hai nước có chiến tranh “nóng” hay “lạnh” là chuyện “bình thường” như những hoạt động quân sự, và các gián điệp sẽ được đối xử tương tự như những chiến sĩ. Công, tội của họ sẽ được xem xét theo quy luật chiến tranh. Tòa án đâu có nhiều thời gian bỏ ra bao nhiêu tháng năm để xử từng vụ bắt cóc, hay “đánh nhau” giữa các “chiến sĩ”. 

Trong khi Đức và VN không ở trong tình trạng chiến tranh, nhưng có một người đang cư trú ở Đức và được luật pháp Đức bảo vệ, người đó bị bắt cóc. Điểm khởi đầu phải là một vụ án hình sự. Tòa án là nơi giải quyết các vụ án hình sự chứ không phải bộ quốc phòng hay tình báo Đức. TXT vì vậy trở thành nạn nhân của một vụ án hình sự. 

TXT đang cư trú tại Đức, xin tỵ nạn tại Đức; TXT bị luật pháp Đức chế tài (giả sử uống rượu, lái xe, đánh nhau v.v…) chứ không phải Việt Nam; và ngược lại TXT cũng được luật pháp Đức bảo vệ khi ông ta đang ở Đức. Việc TXT có bị đưa tới ngồi vào ghế bị cáo tại một tòa án VN hay không sẽ do luật pháp Đức quyết định, chứ không phải công an VN.

Một người đang ở Đức, một vụ bắt cóc xảy ra tại Đức, tòa án Đức xử những nghi can trực tiếp và gián tiếp liên quan đến vụ bắt cóc. Đó là điểm khởi đầu hoàn toàn hợp lý phải được công nhận.

Nếu với nhân chứng, vật chứng đầy đủ và tòa tìm thấy đây rõ ràng là một vụ bắt cóc (chứ không phải tự nguyện "độn thổ" về VN tự thú) thì những người ra lệnh, chỉ huy, trực tiếp, hoặc gián tiếp phải là những tội phạm hình sự, và bị trừng phạt theo luật hình sự tại Đức. 

Cảnh sát Đức sẽ có nhiệm vụ bắt và giam giữ các tội phạm hình sự, sau đó đưa họ ra tòa án để được xét xử tại Đức. Nếu các tội phạm đó đã trốn thoát ra nước ngoài, và vì vậy không nằm trong phạm vi để thực thi quyền bắt giữ của cảnh sát Đức, Interpol có thể được yêu cầu phát lệnh truy nã quốc tế đối với các tội phạm hình sự này.

Cần hiểu rằng, khi Đường Minh Hưng chỉ huy việc bắt cóc TXT, trước đó chính phủ VN hoàn toàn không thông báo rằng chúng tôi sẽ cử một trung tướng công an đến Đức để đem TXT về. Cho đến hiện nay, chính phủ CSVN vẫn không thừa nhận họ ra lệnh bắt cóc TXT. 

Chính phủ Đức không có cơ sở để khẳng định là chính phủ CSVN đã ra lệnh bắt cóc TXT. Nghĩa là, họ “phải coi như” ông Đường Minh Hưng (mặc áo sơ mi, chứ không phải đồng phục công an với cấp bậc Trung Tướng) trong tư cách cá nhân đã chỉ huy việc bắt cóc. Nói cách khác: một người mang hộ chiếu VN tên là Đường Minh Hưng đã chỉ huy một vụ bắt cóc một người đang ở Đức. 

Đường Minh Hưng đã phạm tội hình sự trên đất Đức và hiện nay chúng tôi chưa bắt được ông ta. Chúng tôi thỉnh cầu sự trợ giúp của Interpol. Trong tình trạng đó, Interpol có thể phát lệnh truy nã quốc tế với ông Đường Minh Hưng và các trợ thủ của ông ta. Đây quả là một vụ truy nã quốc tế NGƯỢC.

Nếu TXT (đang ở Đức) bị đặt vào ghế bị cáo (một cách “bất hợp pháp”) trong một phiên tòa ở VN, và luật sư người Đức của ông ta không được phép tham dự phiên tòa dù là trong tư cách quan sát viên, tòa án CSVN đã thực hiện tiến trình xét xử một cách không đúng theo công lý tự nhiên và quy lệ được luật pháp quốc tế công nhận, và vì vậy việc xét xử đó coi như “bất hợp lệ”. Và vì không công nhận tính hợp lệ đó của các phiên tòa ở VN, nên TXT đã và gia đình đã được cố vấn để rút đơn kháng án.

Trả lại TXT cho Đức thì mất mặt quá! Bắt cóc: tốn kém “ồn ào” đủ chuyện, đưa “củi” vào “lò” với hai án chung thân rồi, bây giờ đem “củi” ra, thế thì uy danh “Người Đốt Lò Vĩ Đại” làm sao? Công nhận rằng Bộ Công An CSVN, Trung Tướng Đường Minh Hưng “gây án hình sự” tại Đức thì còn ra thể thống gì!

Giữ TXT trong tù, hy vọng “cứt trâu để lâu hóa bùn”, nhưng vấn đề là nó không hóa bùn, mà nó càng ngày “càng thúi”. Và nếu Interpol phải phát lệnh truy nã “một người mang quốc tịch Việt Nam tên là Đường Minh Hưng đã tổ chức một vụ bắt cóc tại Đức, và đã bị Tòa Thượng Thẩm Đức tuyên án”, thế thì “công dân” Đường Minh Hưng đi đâu? Nếu vài năm nữa, lấy lon trung tướng xuống, sang Âu châu chơi, bị bắt và bị đưa ra tòa ở đó về tội danh bắt cóc thì hỏi… Đường Đi Đâu?

Nguyên Đại
13 Tháng Năm 2018

Đã đăng trên:
Báo Tiếng Dân

Tiếng Dân Facebook

06/05/2018

200 năm ngày sinh Karl Marx

Tập Cận Bình phát biểu tại Đại lễ đường Nhân Dân
 hôm 4/5/18 vinh danh Karl Marx.
Ảnh: AP Photo/ Ng Han Guan

Hôm qua nhân kỷ niệm 200 năm ngày sinh của Karl Marx (Việt Nam phiên âm “Các-Mác”), triết gia người Đức sinh vào ngày 5/5/1818 tại thị trấn Trier thuộc miền Tây nước Đức; Trung Cộng đã tặng cho thị trấn này một bức một tượng Karl Marx bằng đồng cao 4.4m. Có khoảng 200 khách tham dự buổi lễ khánh thành bức tượng này, bao gồm người trong phái đoàn Trung Quốc.

Cùng ngày, Chủ Tịch Trung Cộng, ông Tập Cận Bình, trong một lễ kỷ niệm tại đại sảnh đường “Nhân Dân” ở Bắc Kinh, phát biểu (tạm dịch) rằng: “Hôm nay chúng ta tưởng niệm Marx để vinh danh nhà tư tưởng vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại, và cũng để khẳng định niềm tin của chúng ta và sự thật khoa học của chủ nghĩa Marx”.

Căn cứ vào tiêu chuẩn nào để đánh giá một tư tưởng là “vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại”; và “sự thật khoa học” của một tư tưởng là cái gì?

Tư tưởng của Marx đã được trình bày cho sinh viên ở các đại học miền Nam VN trước năm 1975, và hiện nay trong các trường đại học Văn, Luật khoa ở các nước tây phương. Sinh viên có thể tự nghiên cứu, học hỏi, đánh giá và tranh luận về các quan điểm của Marx. 

Họ được khuyến khích để suy nghĩ độc lập, trình bày quan điểm, tư tưởng, nhận thức của họ, với tư cách là những cá thể độc lập, chứ không phải lập lại những điều mà người khác cho là “vĩ đại”, “sự thật khoa học”. Trước hết đó là sự khác biệt về giáo dục con người của những quốc gia theo Marx và không theo Marx.

Cốt lõi của chủ nghĩa Marx là “giai cấp” và “đấu tranh giai cấp” để “xóa bỏ giai cấp”. Marx chia xã hội ra làm hai thành phần dựa vào tài sản của họ “vô sản” và “tư sản”, và giai cấp vô sản phải đoàn kết lại để tiêu diệt giai cấp tư sản, khi không còn giai cấp tư sản nữa thì toàn xã hội chỉ còn một giai cấp “vô sản”, tài sản sẽ được “cộng lại” và chia “đều”, gọi là “cộng sản”.

Sai lầm của Marx, thứ nhất là ở phép chia, con người – theo Marx là “tổng hòa của các mối quan hệ xã hội” họ: cao, thấp, mập, ốm, quan hệ, giáo dục, tư tưởng v.v…và vì vậy không thể phân chia theo giá trị tài sản mà họ sở hữu. 

Sự phân chia đó đã phá nát các mối quan hệ xã hội khác giữa người và người, khi một người con nói rằng “tao với mày không có cha con họ hàng gì với nhau cả” chỉ có “nông dân nghèo” và “địa chủ, phú nông”, và bây giờ là hai phía với lòng “căm thù giai cấp”. Trường Chinh Đặng Xuân Khu, Bí Thư Đảng CSVN là một ví dụ, khi ông đấu tố cha mẹ mình trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất.

Thứ hai: Marx kêu gọi giải quyết sự chênh lệch trong việc sở hữu tài sản trong xã hội bằng cuộc đấu tranh giai cấp, bằng cách mạng bạo lực. Nhân loại được kêu gọi để bước vào những cuộc chém giết nhau để san bằng sự chênh lệch về tài sản. 

Những cuộc “cách mạng” này ở Liên Xô, Trung Quốc, Đông Âu, Việt Nam, Triều Tiên, Cuba đã cướp đi sinh mạng của trên 100 triệu người, hơn gấp đôi số người đã chết trong hai cuộc thế chiến cộng lại. Liên Xô với những trại giam ở vùng Siberia băng giá, Trung Quốc có Cách Mạng Văn Hóa, Việt Nam có Cải Cách Ruộng Đất, đánh Tư Sản, trại cải tạo. Đây mới chính là “sự thật khoa học” không thể phủ nhận của chủ nghĩa Marx.

Thứ ba: Marx cho rằng, sau “cách mạng” thì xã hội sẽ được công bằng hơn vì đã “xóa bỏ” “giai cấp”. Cái “sự thật khoa học” sau cách mạng là một sự thật bi thảm, vì khi quyền lực được giao cho một nhóm nhỏ, không có sự kiểm soát hữu hiệu, nhóm nhỏ đó đã trở thành giai cấp “siêu tư bản” tận thu tài sản xã hội để làm của riêng. 

Các nhóm quyền lực trong đảng CS là một ví dụ. Phải, không có giai cấp tư sản nữa, chỉ còn “quan” và “dân” cùng với sự xuống cấp của toàn xã hội vì tất cả các giá trị nhân bản đã được hình thành qua nhiều thế hệ đã bị “phá móng”.

Marx mất năm 1883, đã 135 năm qua, tư tưởng của Marx đã lạc hậu và lỗi thời, nếu không nói là ấu trĩ, tự mâu thuẫn và sai lầm nghiêm trọng. Lịch sử cũng đã minh chứng rằng những người tôn thờ tư tưởng Marx đã tạo ra quá nhiều thảm trạng, đau thương, tang tóc cho đồng loại, điều đó mới chính là “sự thật khoa học” của chủ nghĩa Marx.

Cái mà Marx nhắm tới đó là sự công bằng, nhưng con đường mà Marx chủ trương đã dẫn đến thảm họa và bất công nghiêm trọng.

Những kẻ cầm quyền ở vài quốc gia cộng sản còn sót lại trên hành tinh này đang có những cố gắng vô vọng dùng Marx như một bình phong để che đậy tham vọng quyền lực và tài sản trên những vùng đất đã chịu quá nhiều khổ đau, trong đó có Việt Nam.

Nguyên Đại
6 Tháng Năm 2018

Đã đăng trên:
Báo Tiếng Dân

Tiếng Dân Facebook

07/09/2017

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Các pha trình diễn ngoạn mục dường như chỉ mới bắt đầu


Trịnh Xuân Thanh xanh
"bóng loáng"
trong một công viên ở Đức


Hầu như tất cả các hãng thông tấn quốc tế quan trọng đều đưa tin về Trịnh Xuân Thanh (TXT) bị bắt cóc từ Berlin, hôm 23/7/17, và đưa về Việt Nam sau đó (BBC News, USA Today, CNN, New York Times, Deutsche Welle, Voice of America, CBS News, Reuters, …); ngoại trừ truyền thông CSVN nói rằng TXT đã “tự nguyện trở về đầu thú”. Trong khi thông tin trước đây từ phía CSVN rằng TXT đã làm thất thoát 150 triệu Mỹ Kim không được nhiều báo chí quốc tế quan tâm lắm, bởi các bằng chứng đưa ra không rõ ràng, và chỉ là việc nội bộ của Việt Nam.

Trong thời gian này, không ai có thể tưởng tượng là TXT sẽ được đưa ngay trở lại Đức để hoàn tất hồ sơ xin tỵ nạn; thì việc tổ chức một vụ bắt cóc như phim gián điệp thời chiến tranh lạnh (Cold War) là không thể chấp nhận được đối với chính phủ Đức, quốc gia đã bị chia cắt gần nửa thế kỷ sau chiến tranh thế giới thứ hai do sự tranh chấp giữa hai khối Tự Do và Cộng Sản, và vừa mới đón nhận hơn một triệu người tỵ nạn từ Trung Đông, cách đây ít năm.

Trịnh Xuân Thanh đỏ
"tơi bời" trên truyền hình
CSVN sau khi "tự nguyện trở về" rồi 
"xin đầu thú"
Đối với người Đức, vấn đề này là một sự vi phạm chủ quyền quốc gia. Chính phủ Đức phải chịu áp lực từ phía truyền thông và phía đối lập, câu hỏi sẽ là: Từ lúc nào, mật vụ CSVN có thể hoành hành tại Đức? Bằng cách nào, và với sự hợp tác của ai, để có thể bắt cóc một người đang cư trú trên đất Đức, và đưa về VN một cách trót lọt, nếu không nói là quá dễ dàng. Mạng lưới tình báo từng nổi tiếng nhất thế giới của một quốc gia mà từ đó đã khởi đi hai cuộc chiến tranh lớn nhất trong lịch sử nhân loại hiện đại dường như đã thất bại trong việc hiểu biết những động thái của mật vụ CSVN trên đất Đức.

Người Đức gốc Việt, đã và đang xin tỵ nạn trên đất Đức, liệu có cảm thấy an toàn khi chính phủ Đức thất bại trong việc bảo vệ an ninh cho họ? Ở các quốc gia đã và đang nhận đón nhận người tỵ nạn Việt Nam như: Mỹ, Canada, Úc, v.v… liệu những người Mỹ, Canada, Úc gốc Việt có cảm thấy được an toàn, trên một quê hương mới mà họ đang làm việc và góp phần xây dựng? Luật lệ về người tỵ nạn liệu có ý nghĩa gì, nếu một người đã hoặc đang xin tỵ nạn, có thể bị mật vụ của một quốc gia (mà từ đó họ đã trốn thoát) bắt cóc đem đi bất cứ lúc nào.

Nhà cầm quyền CSVN vì tính chất quyết liệt của việc đấu đá và thanh trừng nội bộ đã bất chấp luật pháp quốc tế, và không tính tới (hoặc không tính hết) những hậu quả của việc họ đã làm đối với TXT.

TXT bị bắt sẽ mở đầu cho một cuộc đấu đá nội bộ sâu sắc trong hàng ngũ các đảng viên CS cao cấp tại VN. Vấn đề chỉ là: Chờ, Chạy hoặc Chết. Vở kịch này hứa hẹn nhiều màn hấp dẫn. Trục: TXT, … Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, … Nguyễn Tấn Dũng, có vẻ như sẽ phải đón nhận những cơn bão Trọng trầm trong lịch sử của đảng CSVN. Tấm màn đỏ vừa mới kéo ra và các pha trình diễn ngoạn mục dường như chỉ mới bắt đầu.

Nguyên Đại
7 Tháng Chín 2017

Đã đăng trên:
Báo Tiếng Dân

Tiếng Dân Facebook''

24/09/2016

XHCN: Xã Hội Chủ-Nô

Điều 25, Hiến Pháp Việt Nam hiện nay viết: "Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí... Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định". Sự "tự do" trong câu này có nghĩa là tự do trong khuôn khổ một quy định khác (do ai đó đặt ra, và được ghi ở đâu đó). Ở đa số các nước, hiến pháp là văn bản pháp luật tối cao, nhưng điều này của hiến pháp Việt Nam thì nằm "dưới" một quy định khác.

Điều 258, luật hình sự hiện nay của Việt Nam viết: "Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, ... xâm phạm lợi ích của Nhà nước ... thì bị ...phạt tù ...đến bảy năm". À, thì ra điều luật này "quy định" cho cái "hiến pháp".

Nhà nước: do đảng CSVN lãnh đạo từ trung ương đến địa phương, ngoại trừ "chức" tổ trưởng dân phố, thì ngay từ cấp phường đã có bí thư phường, chủ tịch phường....xã, thành phố, tỉnh... Nước: tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội...tất cả đều là đảng viên CS. Ồ, thì ra đảng CS "nặn" ra điều 258.

Động chạm đến lợi ích của đảng thì dĩ nhiên là "xâm phạm lợi ích của Nhà nước" và thế là có tội. Bất cứ hoạt động nào mà không có lợi ích cho đảng là có tội. Đảng viên: 4 triệu. Dân số Việt Nam: trên 100 triệu.

Công dân "có quyền tự do"; nhưng là "tự do" làm lợi cho đảng; ngược lại là có tội - Đó là "pháp luật" Việt nam. Lợi ích của cái gọi là "Nhà nước", của đảng, mới là cái trên cùng.

Chế độ phong kiến: Vua bảo chết, không chết, là không trung; nhưng không có chuyện: quan xử thần tử, thần bất tử bất trung. Chế độ nô lệ: chủ nhân có quyền bắt nô lệ phục vụ lợi ích của mình, có quyền giam giữ, và quyết định sự sống chết của nô lệ.

Hiện nay ở Việt Nam: dân có thể bị đánh chết trong đồn công an, và công an hưởng án "treo". Ông Dũng, trước làm công an sau làm thủ tướng. Ông Quang, trước làm công an, sau làm chủ tịch nước. Ông Trọng đang làm Tổng bí thư, bây giờ vào "thêm" đảng ủy công an. Nói và viết những điều đảng không thích: tù. Chế độ chính trị ở Việt Nam hiện nay gần với chế độ nô lệ hơn. Và, Việt Nam đã và đang tiến lên theo con đường XHCN, Xã Hội Chủ-Nô.

Trong khi, ở các nước dân chủ, việc tổ chức phê bình, chỉ trích chính phủ được luật pháp bảo vệ một cách nghiêm ngặt. Thì, ở VN hiện nay, quyền hạn này, bị đảng CS Việt nam quy định thành một "tội phạm hình sự".

Tổng Thống Mỹ Richard Nixon, bị buộc phải từ chức ngày 9/8/74, trước khi kết thúc nhiệm kỳ; về vụ ông cho nghe lén các buổi họp của Đảng Dân Chủ, ở vị trí đối lập vào lúc đó, có thể xem như một vết dơ khó gột rửa.

Nguyễn Hữu Vinh & Nguyễn Thị Minh Thúy.
Ảnh: Minh Quang/ Vietnamnet 23/3/2016

Hai hôm trước, ngày 22/9/16, phiên tòa phúc thẩm xử ông Nguyễn Hữu Vinh ("Anh Ba Sàm") và bà Nguyễn Thị Minh Thúy, 5 và 3 năm tù; các ông tòa đã "y án", dựa theo điều 258.

Ông Vinh thành lập blog "Ba Sàm" từ ngày 9/9/07, là một trang web đăng tin nổi tiếng, có tiếng nói trái ngược với tuyên truyền của báo chí dưới sự chỉ đạo của đảng. 

Mục tiêu của Ba Sàm: "khai dân trí, đồng thời tận dụng tối đa các tiện ích của Internet để mang tri thức đến cho mọi người", với slogan “Phá Vòng Nô Lệ”. Ông Vinh cùng với cộng sự của ông là bà Nguyễn Thị Minh Thúy bị bắt bỏ tù từ ngày 5/5/14.

Ông Vinh bị tù, nhưng blog Ba Sàm thì không thể bị bỏ tù. Ngược lại, với hơn 10 ngàn bài viết tính đến thời điểm hiện nay, và trên 125 triệu lượt truy cập, theo thống kê của WordPress, trang Ba Sàm đứng hàng thứ 4 trên thế giới về số lượng truy cập trong số các blog sử dụng WordPress.

Một người có thể bị tù, thậm chí bị giết, nhưng cái tinh thần của họ thì bất diệt. Đó là lịch sử nhân loại. Xã Hội Chủ-Nô đã là bóng đen đã qua đi trong lịch sử loài người. Cái XHCN mà đảng CSVN đang cố níu kéo sẽ qua đi như một đêm đen. Đừng đứng về phía bóng tối!

Nguyên Đại
24 Tháng Chín 2016

Đã đăng trên:
Trang Anh Ba Sàm/ Nguyễn Hữu Vinh

20/09/2016

Truy Nã Quốc Tế

Interpol logo
Ngày xưa, phải gọi như thế vì đã khá lâu, tôi có một mẫu đối thoại với mấy thằng bạn nhóc con. Một thằng nói: “Tao là Mỹ, mạnh thiệt mạnh luôn”. Thằng khác: “Tao là Pháp, chiếm nhiều nước làm thuộc địa…”. Thằng nữa: “Tao là Mông-Cổ”… (tôi cũng chọn một nước nào đó, có thằng chọn rồi thì không được chọn trùng), chợt một thằng nói: “Tao lớn nhất, tao là Liên Hiệp Quốc, gồm hết tất cả các nước lại”, và tất cả đều thua thằng đó, tức anh ách. Tôi đã cảm nhận có cái gì đó không ổn, nhưng hồi đó không nói lại được…

Bây giờ thì biết rồi. Liên Hiệp Quốc (LHQ) không phải là là một quốc gia, đó là một tổ chức, một tên gọi của một văn phòng, có nhiều chi nhánh trụ sở ở nhiều quốc gia. Bởi không là một quốc gia, nên LHQ không có lãnh thổ riêng, không có dân, v.v…

Tôi nhớ lại câu chuyện trẻ thơ trên khi đọc một số báo chí ở Việt Nam, rằng ngày 16/9/16 vừa qua Bộ Công An Việt Nam đã phát lệnh truy nã trong nước, và truy nã quốc tế đối với ông Trịnh Xuân Thanh, người mà chính phủ VN cho là chịu trách nhiệm cho việc thua lỗ khoảng 3200 tỷ VN đồng (gần 160 triệu Mỹ kim) của Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí VN (PVC). 

Nghe đâu, ông Thanh đã trốn ra nước ngoài, và sau đó, blogger “Người Buôn Gió” đã thổi một hơi nhiều “cơn gió” qua các trang mạng xã hội.

Interpol (còn được gọi International Criminal Police Commission, tạm dịch: Cao Ủy Cảnh Sát Hình Sự Quốc Tế) là một tổ chức quốc tế lớn thứ hai, sau Liên Hiệp Quốc. Đó là một hệ thống văn phòng, có trụ sở chính đặt tại thành phố Lyon, Pháp. 

Nếu Liên Hiệp Quốc, không phải là một quốc gia, không có dân, không có đất, thì Interpol cũng vậy, không có cảnh sát viên mang súng đi bắt người, không có nhà giam riêng. Nếu nói ngắn gọn, Interpol là một hệ thống văn phòng với các nhân viên liên lạc cùng với chuyên gia điện toán quản lý một hệ thống lưu trữ dữ kiện giúp việc điều tra các tội phạm hình sự.

Tiền thân của tổ chức Liên Hiệp Quốc là một hội với tên gọi là “Hội Quốc Liên”, giống như nhiều hội khác, ban đầu có ít thành viên, sau đó thì số thành viên tăng lên. Interpol cũng có thể coi như là một “hội” với 190 hội viên, trong số đó có Việt Nam, và Interpol mở một văn phòng liên lạc ở Hà Nội. 

Một cách đơn giản, hoạt động của Interpol được tiến hành như sau: giả sử có một tội phạm hình sự (cướp ngân hàng chẳng hạn) ở VN, mà công an (CA) tin rằng đã rời khỏi VN trốn sang một nước nào đó (Đức, chẳng hạn). Tất nhiên, CA không thể mang súng tung tăng trên đường phố Munich để bắt người được; và cũng không thể gọi điện trực tiếp tới sở cảnh sát Munich để yêu cầu giúp đỡ.

CA Việt Nam sẽ gởi một thỉnh cầu tới văn phòng Interpol ở Hà Nội, từ đây hồ sơ sẽ được chuyển về trụ sở chính (hay trụ sở khu vực Đông Nam Á, đặt tại Thái Lan) của Interpol; hồ sơ sẽ được một ban chuyên trách gồm các chuyên gia trong các lĩnh vực chuyên môn, sau đó những người này sẽ cố vấn cho Tổng Thư Ký (General Secretariat) của Interpol. 

Chính ông Tổng Thư Ký này mới ký quyết định và gởi các thẻ đỏ, vàng, xanh (theo cấp độ của yêu cầu)…. đến các trụ sở liên lạc của Interpol ở các quốc gia hội viên, và ở đây họ sẽ liên lạc với cảnh sát ở quốc gia sở tại hay thành phố địa phương nào đó (Munich chẳng hạn), và chính cảnh sát ở đây mới phái điều tra viên (Detective) để lo việc điều tra và bắt giữ nghi phạm. 

Giả sử họ bắt được, nghi phạm sẽ bị giam giữ ở trại giam (ở Munich), sau đó cảnh sát phải đưa nội vụ ra tòa, và chính tòa án (Munich) sẽ là nơi quyết định giao nghi phạm cho CAVN, hoặc tiếp tục tạm giam, cho tạm thời tại ngoại, hoặc yêu cầu thả người.

CAVN không có quyền hạn gì ngoài lãnh thổ VN, không thể “phát lệnh” truy nã quốc tế được. CAVN chỉ có thể gởi chi tiết về nghi phạm đến văn phòng liên lạc của Interpol ở Hà Nội, và thỉnh cầu sự giúp đỡ của Interpol, thế thôi. 

Tổng Thư Ký của Interpol, hiện nay là ông Jürgen Stock, ở Lyon. Ông mới chính là người “phát lệnh”, thực chất là một yêu cầu sự hợp tác của lực lượng cảnh sát ở tất cả các quốc gia hội viên. Vì vậy, nói: “Bộ CAVN phát lệnh truy nã quốc tế…” không khác lắm với “Tao là Liên Hiệp Quốc, tao lớn nhất, gồm tất cả các nước lại”.

Tôn chỉ của Interpol là tuyệt đối không liên quan đến chính trị, nghĩa là nếu có sự nghi ngờ rằng, yêu cầu bắt giữ nghi phạm có động cơ chính trị, Tổng Thư Ký của Interpol sẽ không được phép “phát lệnh”. Chuyện chính trị không phải là chuyện của Interpol. 

Trước năm 1970, Interpol vẫn không được phép dính dáng tới các tội phạm chiến tranh thuộc Đức Quốc Xã, cho tới lúc đó, vẫn được coi như có động cơ chính trị. Năm 2008, Văn phòng Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc đã chỉ ra một số vấn đề của Interpol có liên quan đến việc bắt giữ một số người tỵ nạn chính trị.

Ngày 31/1/2014, Quốc Hội Liên Âu (Parliamentary Assembly of the Council of Europe) đã có nghị quyết phê phán một số hoạt động của Interpol đã dẫn đến những quyết định không đúng đắn của tổ chức này. 

Tháng 5 năm 2015, Ủy Ban Pháp Luật và Nhân Quyền thuộc Quốc Hội Liên Âu đã tổ chức một cuộc điều trần để các tổ chức phi chính phủ (NGOs - Non-Governmental Organisations) và Interpol có cơ hội để trình bày những quan điểm khác biệt của họ. Tổ chức Interpol nhận nguồn tài trợ từ các quốc gia thành viên, và đại diện các quốc gia thành viên đều có quyền hạn giám sát hoạt động của Interpol.

Nếu nhận thấy rằng yêu cầu bắt giữ có động cơ chính trị, Interpol phải rút tên của “nghi phạm” ra khỏi danh sách truy tìm của họ, đó là trường hợp của của nhà hoạt động dân sự Indonesia, Benny Wenda, chính trị gia xứ Georgia (một quốc gia thuộc Liên Xô cũ) Givi Targamadze, hoặc cựu tổng thống Honduras, thuộc Trung Mỹ, Manuel Zelaya Rosales. Khi tên của họ được Interpol rút khỏi danh sách, cảnh sát ở các quốc gia hội viên cũng chấm dứt việc truy tìm và bắt giữ nghi phạm.

Một số các trường hợp, sau khi Interpol đã “phát lệnh”, nhưng được cấp quy chế tỵ nạn chính trị ở Mỹ và Âu Châu, bao gồm thương gia người Nga, Andrey Borodin, chính trị gia đối lập người Kazakh, Mukhtar Ablyazov.

Tuy nhiên, vẫn có người, mặc dầu đã được công nhận tư cách tỵ nạn, Interpol vẫn giữ tên của họ trong danh sách, bao gồm nhà báo Sri Lanka Chandima Withana, và Pavel Zabelin, nhân chứng trong vụ của Mikhail Khodorkovsky.

Trịnh Xuân Thanh
Khi tên của nghi phạm chưa được rút ra khỏi danh sách của Interpol, cho dù đã được công nhận tư cách tỵ nạn, nếu người này vượt biên giới sang một quốc gia thành viên khác của Interpol, họ có thể bị bắt giữ tại đây. Tiến trình pháp lý với Interpol có khi kéo dài cả năm trời như trường hợp của phóng viên Patrica Poleo, người Venezuela, và đồng nghiệp người Kazakh Ablyazov Tatiana Paraskevich.

Trong trường hợp của ông Trịnh Xuân Thanh, Interpol có quyết định đưa tên ông vào danh sách truy tìm của họ hay không, đó là một vấn đề. Sự can thiệp vào quyết định này của Interpol của các tổ chức nhân quyền là điều thứ hai. 

Nếu ông Thanh ở nước ngoài, và giả sử sau đó ông bị cảnh sát (ở Munich chẳng hạn) bắt giữ, các tổ chức luật pháp thông qua hệ thống tòa án có thể ngăn cản một lệnh chuyển giao ông Thanh cho phía Việt Nam hay không là vấn đề thứ ba. Nếu ông Thanh được cấp quy chế tỵ nạn, Interpol có đồng ý rút tên ông Thanh ra khỏi danh sách của Interpol là vấn đề thứ tư, và …

Nếu chỉ để bắt một ông Thanh, chính phủ của ông Trọng có thể chịu giao cho Interpol các tài liệu chi tiết liên quan đến vụ thất thoát trên 150 triệu đô Mỹ, để chứng minh rằng nó hoàn toàn liên quan đến hình sự, không có một màu sắc chính trị nào, hay không? 

Một cách logic và “khoa học biện chứng” thì một mình ông Thanh không thể nào “nuốt trọn” số tiền này, vậy thì còn ai… và ai nữa? Liệu ông Trọng có đồng ý cho công khai tất cả các tài liệu liên quan đến vụ này hay không lại là chuyện khác. Câu chuyện này có lẽ sẽ kéo dài nhiều tập…

Nguyên Đại

Đã đăng trên:
Trang Ba Sàm/ Nguyễn Hữu Vinh
Nguyên Đại

01/09/2016

Quá dài cho một cuộc mộng du

Hôm nay (1/9), nhiều ngàn người dân Hà Tĩnh xuống đường đi biểu tình, những chiếc nón lá, những bộ quần áo lam lũ trên con đường bụi, họ đi thành từng hàng tha thiết kêu gọi những đồng bào giàu có, sang trọng của họ hãy cho họ một con đường sống, đóng cửa Formosa, "Chọn Nhân Dân hay chọn Formosa", và những người đó đã chịu những trận đòn dùi cui của CSCĐ đánh xuống người họ, không chút nương tay.

Hai hôm trước (30/8), đại tướng bộ trưởng BQP VN, Ngô Xuân Lịch đã ôm thân mật ông BT BQP Trung Quốc, Thường Vạn Toàn. Ông Lịch cảm ơn sự tiếp đón chu đáo mà phía TQ dành cho đoàn VN, rằng nhà nước và ĐCSVN tiếp tục duy trì, củng cố quan hệ hợp tác hữu nghị, đưa quan hệ Việt - Trung lên tầm cao mới và mục tiêu hàng đầu là "bảo đảm lợi ích tối đa của quốc gia, dân tộc".

Lợi ích của ai, quốc gia nào? Câu hỏi vỗ vào mặt như muối xát. Dường như có hai đất nước. Một, có những bệnh viện với những bệnh nhân la liệt, hai bệnh nhân một giường, dưới gầm giường, dọc hành lang, đau đớn, thất thần; có những con thuyền điêu đứng quấn khăn tang bên cạnh những đàn cá quằn quại trúng độc; có những ngôi nhà ngập ngụa trong nước bẩn chỉ sau một cơn mưa; có những em bé tự tử để kết thúc một tuổi thơ rách rưới không có nổi một bộ quần áo lành lặn để đến trường, có những mạng người rẻ hơn mạng một con chó bị mất trộm. 

Và có một đất nước khác, với những biệt thự sừng sững nguy nga của các quan chức lớn nhỏ, những ngôi nhà với tất cả gỗ quý, những quan ông, quan bà với nhiều người hầu hạ chung quanh. Ông Lịch và các đồng chí của ông đang "bảo đảm lợi ích tối đa" cho cái đất nước "thứ hai" đó.

Ông Lịch cảm ơn sự giúp đỡ của TQ cho "sự nghiệp giải phóng dân tộc" và "công cuộc đổi mới ngày nay". Ngày 2/9/45, có một người đã mượn những lời lẽ hùng hồn trong Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của nước Mỹ về tự do và nhân quyền, rồi thì 71 năm sau, cũng đúng vào những ngày tháng này, sau khi bao thế hệ đã ngã xuống trong khói lửa chiến tranh, người Việt vẫn còn khao khát cái quyền được nói và được lắng nghe lời lẽ của chính mình. 

Giải phóng cho ai? Đổi mới được những gì? Vẫn là những câu hỏi đau đớn như tiếng nấc nghẹn ngào của những em bé đói lạnh ngơ ngác trước những tượng đài bệ vệ đứng chông chênh trên những con đường xiêu vẹo, đứt gảy.

Ông Lịch nhất trí với ông Toàn rằng "quan hệ giữa hai quân đội đang trên đà phát triển tốt đẹp với những điểm sáng như đối thoại chiến lược, hợp tác biên phòng, tuần tra chung trên biển" trong khi những cơ sở quân sự, những hầm chứa máy bay không ngừng được xây dựng trên các đảo nhân tạo, và tên lửa được đưa tới các đảo trên biển Đông. 

Nếu sự "nhất trí" của hai ông Lịch-Toàn có giá trị tương đương những lời nói lảm nhảm của những kẻ bị bệnh tâm thần phân liệt, thì sự lo ngại về một cuộc chiến quy mô lớn lại là một điều hết sức rõ ràng. Trong khi ở Bắc Kinh ông Lịch cho rằng: "Hơn bao bao giờ hết, hai bên đều cần môi trường hòa bình, ổn định, phục vụ mục tiêu chiến lược phát triển ở mỗi nước", thì ở Singapore, gần như trong cùng một ngày, ông Trần Đại Quang (CTN) phát biểu: "Nếu chúng ta cho phép bất ổn xảy ra, đặc biệt là trong trường hợp xung đột vũ trang, sẽ không có người thắng hay kẻ thua, mà tất cả đều thua".

Chính quyền đầu tiên trên của đảng CS xuất hiện một năm trước khi chiến tranh thế giới thứ nhất hoàn toàn chấm dứt, và các chính quyền CS khác xuất hiện ngay sau chiến tranh thế giới thứ hai. Các đảng CS lợi dụng chiến tranh để cướp chính quyền, thì bây giờ đến lượt họ lại sợ mất chính quyền, nếu chiến tranh xảy ra. 

Trong chiến tranh Nam-Bắc Việt Nam, kẻ thực sự bại trận là dân tộc Việt Nam, sự mất mát đến với toàn bộ các gia đình trên cả hai miền Nam-Bắc Việt, và kẻ thực sự thắng lợi đó là làn sóng cộng sản được nối dài tới cực Nam của nước Việt, và biên giới của nước Trung Hoa cộng sản được trải tới Hoàng Sa và (một phần) Trường Sa.

Nếu "tất cả đều thua" nói về những đau thương mà đất nước dân tộc phải chịu trong một cuộc chiến; và bởi vì thế mà cần phải tránh chiến tranh, thì lẽ ra đảng CSVN, phải dừng lại, như nước Đức, mà không phải lao vào mục tiêu "thống nhất'' bằng xương máu của cả một dân tộc trong suốt hơn hai mươi năm khói lửa và tang tóc. Chưa bao giờ đảng CS đặt quyền lợi của dân tộc lên trên quyền lợi của đảng.

"Diễn Biến Hòa Bình" là từ ngữ mà đảng CS dùng để đặt những khát vọng tự do dân chủ vào thế đối nghịch với họ, để đặt những đồng bào, cùng tiếng nói, cùng quê hương với họ vào thế tử thù. Thực chất, chính những "đồng chí" của họ ở bên kia biên giới mới là những tay chơi "diễn biến hòa bình" tinh vi nhất, thành công nhất, và tàn độc nhất. Họ hiện có những vùng đất tự trị trên toàn cõi Việt Nam. 

Formosa ở Hà Tĩnh chỉ là một trong những khu vực "tự trị" đó. Không ai được phép vào khu vực thành phố bên trong của nhà máy, ngoài việc vài tháng một số viên chức CSVN rảo bước lấy lệ để gọi là kiểm tra, và vì thế đã tạo nên thảm họa biển chết miền Trung, việc xả độc đã "diễn biến" một cách rất "hòa bình", trước khi hàng trăm ngàn tấn cá chết dạt vào bờ trong suốt mấy tháng liền.

Nhiều ngàn "công nhân" Trung quốc đang có mặt trên khắp các tỉnh thành Việt nam, việc chiếm đất di dân đã được thực hiện một cách hết sức mềm mại, ngọt ngào. Các quan chức CSVN duy trì, nuôi dưỡng các diễn biến rất hòa bình này, miễn là họ có thời gian để thâu tóm, vơ vét và chuẩn bị hậu sự cho họ và gia đình của họ ở một nơi nào đó ngoài VN.

Tại sao ngoài các công trình giải trí, khu nghỉ dưỡng hoành tráng, thì tất cả các dự án quan trọng của Việt Nam như Vinashin, PVC, ...đều thua lỗ và phá sản. Đồng bằng Cửu Long điêu đứng, ngư nghiệp dường như chết lịm, nông nghiệp Việt nam phập phồng theo nhịp tay của các thương lái trung quốc, giáo dục loay hoay không lối ra, y tế trở thành một thảm trạng...Tất cả những điều đó không đến từ các "thế lực thù địch" bên kia bờ Thái Bình Dương, mà nguyên nhân trực tiếp hay gián tiếp đến từ các "đồng chí anh em" ở phía bắc biên giới.

Ông tổ của người CS (Karl Marx) đã viết: cuối cùng thì quan hệ sản xuất quyết định thắng lợi. Quan hệ sản xuất là quan hệ giữa người và người trong quá trình sản xuất. Marx kêu gọi một quan hệ sản xuất tốt đẹp hơn, không còn cảnh "người bóc lột người"; nhưng thực chất các nhà nước cộng sản đã phá hoại tất cả các quan hệ sản xuất khả thi mà lịch sử xã hội loài người có thể kiến tạo, để thay bằng một thứ... "quan hệ quan chức". 

Những quan chức cộng sản không có lý tưởng cộng sản, một lý thuyết không tưởng và bất khả thi, như Marx; họ chỉ đơn thuần là những kẻ dối trá, tàn ác và tham lam. Các nhà nước cộng sản ở Âu Châu đã sụp đổ không vì chiến tranh, mà vì sự thiếu vắng những quan hệ sản xuất hiệu quả kéo theo một sự sụp đổ kinh tế và bất ổn xã hội.

Còn vài phút nữa là sáng ngày 2/9/16, đọc lướt qua tờ Quân Đội Nhân Dân để kiểm lại những trích dẫn, và chợt thấy dòng chữ "Đảng CSVN lãnh đạo nhà nước và xã hội là một tất yếu lịch sử". Tôi chợt rùng mình... 71 năm qua, đã quá dài cho một cuộc mộng du.

Nguyên Đại
1/9/16

Đã đăng trên:
Trang Ba Sàm/ Nguyễn Hữu Vinh

Bauxite Vietnam


27/08/2016

Về "Đôi Lời" của Thái Bá Tân

Tôi thích những vần thơ năm chữ của ông Thái Bá Tân (TBT). Tôi nghĩ có lẽ hầu như ai sinh hoạt Facebook (FB) cũng đều biết tới những vần thơ đó của ông. Tôi đọc ở đâu đó trên FB nói về một lưu ký (status) với đầu đề "Đôi Lời" của TBT và rất ngạc nhiên.

Tôi không tin là của ông, cho nên đã vào trang nhà của TBT để tìm bài này, và tôi đã thấy "Đôi Lời" ở đó, cùng với những bài thơ, những truyện ngắn của ông Tân. Nếu tất cả đều là của một ông Tân, thì xin có vài lời trao đổi với ông Tân, với sự tôn trọng:

1. "Tôi tin bác Trọng là người liêm khiết..." [TBT]
Ông Trọng có phải là người liêm khiết hay không? Không ai biết, hay chính xác hơn, (tôi) chưa thấy có tài liệu nào về tài sản của ông như về các khối tài sản kếch sù của các quan chức CS khác. Hồi ông Nông Đức Mạnh là TBT, tôi cũng không nghe ai nói về tài sản của ông Mạnh, nhưng có lẽ ông Tân đã thấy những hình ảnh, và băng hình ghi lại cuộc viếng thăm của các phóng viên ở cơ ngơi ông Mạnh (sau khi ông Mạnh hết làm TBT).

Nói về "liêm khiết" có lẽ ông Trọng so với ông Hồ (HCM) sẽ có khoảng cách (theo báo đảng), nhưng có lẽ ông Tân không xa lạ với những tài liệu về ông Hồ, ngay cả từ những người là đồng chí của ông ở phía bên kia biên giới. Người ta đã từng tin tưởng vào sự vĩ đại, liêm khiết, mẫu mực của các lãnh tụ cộng sản như Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông... cho đến khi bị chính các đồng chí của họ phơi bày một cách rõ ràng. Tôi nghĩ ông Tân biết rõ ràng những điều đó.

Hitler là kẻ thù của cả hai phe cộng sản và tư bản, vì vậy cả hai phía đều không có lý do, và không thêu dệt những điều tốt về Hitler. Chuyện của Hitler đã được ánh sáng lịch sử soi rọi đến mọi ngóc ngách từ hơn nửa thế kỷ qua.

Trong suốt những năm tháng cầm quyền, Hitler chỉ ăn độc một món, tương tự như cháo trắng, cho bữa sáng, và di chúc của con người đã tạo nên Thế Chiến Thứ Hai cướp đi hơn 30 triệu sinh mạng viết rằng: "Tất cả những gì tôi có, những thứ có chút giá trị nào đó, đều thuộc về đảng [Đảng Đức Quốc Xã]. Nếu đảng không còn, thì là tài sản của nước Đức, và nếu quốc gia này bị tàn phá, thì điều này không cần quyết định của tôi nữa". Tôi không được biết đến bất kỳ di chúc nào của bất kỳ lãnh tụ cộng sản nào có những lời lẽ nào tương tự như vậy.

Xét về chuyện "liêm khiết", nhiều lãnh tụ quốc gia của cả hai phía có lẽ cách Hitler một khoảng cách khá xa. Tuy nhiên, tham vọng quyền lực đã biến Hitler trở thành kẻ thù của nhân loại. Không vì "liêm khiết" mà lịch sử nhân loại không ghi nhận những tội ác của Hitler mà một trong số đó là việc đưa hơn 6 triệu dân Do Thái vào lò sát sinh.

Giả như ông Trọng "liêm khiết'', thì không phải vì vậy mà ông Tân không thấy việc ông Trọng im lặng trong suốt những tháng biển miền Trung gánh chịu những thảm họa do Formosa gây ra, một nhà máy của Trung Cộng mà ông Trọng đã cho phép nó hoạt động và hiện đang dung dưỡng nó.

Ông Tân viết : "... làm quan thời bây giờ như thế là tốt lắm rồi. Còn có cái này cái nọ thì lại chuyện khác.". Những ngày cá chết trắng biển, Facebook như lên cơn sốt, ông Tân chắc có biết, và cũng có biết việc ông Trọng ghé thăm một cơ sở trồng rau sạch gần đó, nhưng không nhắc gì về thảm họa diệt chủng mà đồng bào đang gánh chịu. Tôi thật không hiểu lắm về "cái tốt" trong việc "làm quan" của ông Trọng, như ông Tân đã viết nó có ý nghĩa gì.

2. " Tôi tin lãnh đạo ta không bán nước cho Tàu" [TBT]
Khi Phạm Văn Đồng ký công hàm công nhận tuyên bố về hải phận của Trung Cộng, ông Tân mới 9 tuổi, ông Tân có thể nói ông không biết. Nhưng, sau hiệp định Paris, quân Mỹ rút đi, viện trợ quân sự cho VNCH bị cắt xuống nghiêm trọng, và Trung Cộng tấn công Hoàng Sa, lúc đó ông Tân đã là một thanh niên trưởng thành, có lẽ đã tốt nghiệp đại học, không biết ông Tân có biết đến bất kỳ một văn kiện nào của "lãnh đạo ta" phản đối về việc chiếm giữ đó không?

Hôm nay, ở tuổi "thất thập cổ lai hy", có lẽ ông Tân không thiếu kinh nghiệm sống đến nỗi chưa từng thấy qua việc người ta dù vẫn ở trong căn nhà của mình; tuy nhiên căn nhà đó đã bán đi từ lâu, hay đã thế chấp gần như trọn vẹn cho ngân hàng.

Vua Bảo Đại của Việt Nam cho tới năm 1945 mới thoái vị, trong khi Việt nam đã là thuộc địa của Pháp từ hơn nửa thế kỷ trước đó, một người uyên bác như ông Tân đâu lẽ nào tin rằng các vua quan nhà Nguyễn từ sau năm 1884 mới là chủ nhân thật sự của nước Việt. Có lẽ tới tuổi gần đất xa trời, nếu ông Tân chưa có dịp đến các tỉnh phía Bắc biên giới Việt Nam, Trung Cộng, ông nên đi đến đó ít nhất một lần, biết đâu niềm tin của ông sẽ thay đổi.

Khi Tập Cận Bình sang Việt Nam, tất cả các phóng viên báo chí đều ở bên ngoài để theo dõi một cái tivi có hình mà không có tiếng, ông Tân thấy buồn không? Nếu như chính phủ của một quốc gia "độc lập" mà không có khả năng bắt giữ và truy tố một người phạm pháp đến từ một quốc gia "lạ", trong khi sinh mạng của ngư dân mình nổi trôi theo cơn sóng may rủi từng ngày, thì quốc gia đó có thực sự "độc lập" không, ông Tân?

3. "Ta đã tiến bộ và đổi mới lắm rồi đấy" [TBT]
Có lẽ ông Tân đang so sánh những gì ông đang thấy với những gì ông đã trải qua trong thời kỳ bao cấp, khi những người cộng sản làm kinh tế với những tư tưởng được viết ra từ cách đó một thế kỷ.

Khi so sánh, sự khác biệt nằm ở chỗ đối tượng đem ra so sánh. Khoảng năm 79, trong số hàng trăm những người tôi biết trong thành phố tôi ở, có khoảng vài đứa có "xế nổ", nó thuộc con nhà giàu, và có chỗ dựa chi đó, nên nó không sợ. Bây giờ, hầu như rất nhiều người có thể có một chiếc "xế nổ", không lẽ ông cho rằng người Việt đã "tiến bộ, và đổi mới lắm rồi đấy".

Không lẽ ông không biết rằng ông Lý Quang Diệu đã có lúc ao ước Singapore chỉ bằng Sài-gòn. Sau bao nhiêu năm, những con đường sau cơn mưa biến Sài-gòn thành hồ hôm 26/8 vừa qua nếu so sánh với những đường phố của Singapore, ông sẽ thấy khoảng cách đó dường như ngoài sức tưởng tượng của nhiều người.

Nhiều thanh thiếu nữ Việt Nam có lẽ sẽ thấy thật sự đổi đời nếu họ có được một cơ hội để ra nước ngoài lao động, thậm chí là để bán thân, trong khi những người đáng tuổi ông ngoại, ông nội của họ, giống như ông, cười hài lòng với những "tiến bộ" mà ĐCS mang lại cho đất nước này, đó có phải là một nghịch lý, không thưa ông Tân?

4. '' Con người VN cơ bản tốt'' [TBT]
Ở đâu cũng có những tội phạm hình sự, những kẻ cướp, giết người, hãm hiếp...Nước Mỹ, nơi đạt được những tiến bộ khoa học có thể gọi là số một trên thế giới hiện nay cũng không ngoại lệ. Luật lệ tự do sở hữu súng ở một số tiểu bang của nước Mỹ tạo ra không ít những bi kịch cho nhiều người vô tội.

Vấn đề không phải là có hay không, mà là mức độ, tỉ lệ. Không lẽ ông không thấy sự việc bạo lực ở học đường là đáng báo động, không lẽ chứng kiến cảnh người trẻ liếm ghế ngồi của các sao Hàn, ông không thấy xót xa. Không lẽ ông không thấy nhiều ngôi chùa ở VN hiện nay họ thờ tượng của một ông gì đó, hao hao hoặc giống như đúc, ông Hồ.

Không lẽ ông không thấy các quán nhậu Việt Nam mở tưng bừng từ sáng tới khuya và hàng tỉ lít bia rượu được bán ra trong một năm không phải là điều đáng chú ý, và là "cơ bản vẫn tốt". ĐCS trong mục đích duy trì sự cầm quyền đã tạo nên những chia rẽ sâu sắc các thành phần trong xã hội để họ không thể tập hợp lại được.

"Đoàn kết" nhưng phải dưới ngọn cờ của đảng, và trong đảng thì họ thanh toán lẫn nhau, một xã hội phân rã, những tuổi trẻ mất định hướng hoặc bị tẩy não không thể là "cơ bản tốt" được. Không bi quan, nhưng không thể chữa một căn bệnh hiểm nghèo bằng thuốc giảm đau mang nhãn hiệu "xuyên tâm liên".

5. "Tôi ...biết ơn những gì chế độ đã làm cho đất nước từ ngày đổi mới" [TBT]
Khi những ngư dân Hà Tĩnh nhận những hạt gạo hỗ trợ của chính quyền CS, sau khi Formosa đã chiếm biển và cơ hội sinh sống của họ, những hạt gạo đã bị mốc xanh, đến gà chó cũng không ăn; tôi không biết có người nào biết ơn chế độ vì đó là gạo chứ không phải là sắn, hay bo-bo như những ngày chiến tranh, bao cấp.

Tôi cũng không nghe nói đến họ biết ơn chính phủ vì họ có thể xuất ngoại - sang Lào để kiếm sống - chứ không như thời chưa "đổi mới" mà việc mang vài cân gạo từ vùng ngoại ô lên thị trấn gần đó là một việc làm "phạm pháp".

Chính vì vậy, khi đọc những dòng "biết ơn" này của ông Tân, tôi không khỏi sửng sốt. Tôi tin là ông Tân cũng sẽ gặp những người đã trải qua thời bao cấp, họ có thể nói thẳng với ông rằng, thời bao cấp người ta sống còn có "chút tình" hơn bây giờ nhiều lắm.

Và, dù đói, nhưng hồi đó có lẽ ít người mắc bệnh ung thư hơn bây giờ nhiều, và thức ăn thiếu thốn lắm, nhưng nếu họ có được miếng rau, cục thịt mỡ, thì họ cảm thấy khá ngon vì biết nó không có chất độc. Không lẽ nào, một trí thức lão thành và tên tuổi như ông Tân, lại không thấy nước Việt có những bước lùi đáng sợ như vậy, và cảm ơn chế độ về những "đổi mới", "tiến lên" đó.

6. "Tôi tin...sớm muộn gì sẽ có dân chủ và tự do thật sự" [TBT]
"Chủ Nghĩa Xã Hội nhất định thắng lợi", từ năm 1917 người ta đã nói như vậy rồi, và nhiều người cũng đã tin như vậy, nhiều thế hệ trẻ ở một nửa nhân loại cũng đã đổi sinh mạng của mình cho một niềm tin như vậy.

Nhưng từ khi các sĩ quan Liên Xô không còn tin như vậy để từ chối quay nòng súng xe tăng vào phong trào dân chủ; từ khi Đức Giáo Hoàng người Ba Lan thổi bùng khát vọng độc lập của những người dân cùng quốc gia của ông thì thế giới đã chứng kiến những đổi thay. Sự thay đổi không phải đến từ niềm tin mù quáng mà là sự thức tỉnh thật sự để nhận diện đúng-sai.

Khi một bác ngư dân, không nhiều chữ nghĩa, nói rằng "các ông không làm được thì xuống đi, để người khác làm..." và "đừng coi thường chúng tôi quá, vì chúng tôi không có gì để mất", tôi hiểu là bác đã thấy rất rõ trắng-đen, đúng-sai hơn cả một trí thức uyên bác lão thành trong khi tin rằng ông Trọng liêm khiết (gần) giống như ông Hồ, "quan như thế là tốt", "lãnh đạo ta không bán nước", và cảm ơn những đổi mới mà chế độ đem lại cho dân tộc này...vẫn, mặt khác, tin rằng dân chủ và tự do "sớm muộn gì cũng sẽ tới".

Vài hàng thô thiển "kính lão đắc thọ" gởi đến ông Thái Bá Tân.

Nguyên Đại
27/8/16

Đã đăng trên:
Trang "Ba Sàm" - Cơ quan ngôn luận của Thông Tấn Vỉa Hè



***************************
ĐÔI LỜI
Fb Thái Bá Tân, 25/8/16, 2.30pm

Thái Bá Tân. Ảnh: Internet
Bực mình một bác vừa rồi bảo tôi nâng bi bác Trọng và chế độ.

Nói rõ thế này nhé.

Cuộc sống đa dạng, con người cũng đa dạng, không ai, không cái gì xấu cả hoặc tốt cả. Cách đánh giá cũng da dạng như vậy. Bất chấp nguy hiểm cho bản thân, tôi lên tiếng phản biện, có khi nặng lời. Nhưng cái gì tôi tin là đúng thì tôi khen. Chưa nói chuyện đúng sai, nhưng đó là quan điểm và quyền của tôi. Không đồng ý thì thôi, sao phải thóa mạ? Nhiều bác lề trái đôi khi nói thái quá, tôi đọc đấy, biết đấy và im lặng. Đó là thái độ tôn trọng người khác.

Nhân tiện:

1. Tôi tin bác Trọng là người liêm khiết. Làm quan thời bây giờ như thế là tốt lắm rồi. Còn có cái này cái nọ thì lại chuyện khác.

2. Tôi tin lãnh đạo ta không bán nước cho Tàu.

3. Bất chấp tham nhũng và sự bất tài của một số lãnh đạo, tôi tin đất nước ta sẽ phát triển về kinh tế, và dần dần sẽ đổi mới hơn nữa và tiến bộ hơn về chính trị. Hình ảnh “chìm tàu” tôi nhắc đến chỉ là một kiểu phúng dụ, nói quá, của văn chương. Mà ta đã tiến bộ và đổi mới lắm rồi đấy.

4. Tôi tin con người Việt Nam ta về cơ bản vẫn tốt chứ không hoàn toàn u ám như nhiều bác mô tả.

5. Tôi không thích cộng sản, nhưng vẫn ghi nhận, thậm chí biết ơn những gì chế độ đã làm cho đất nước từ ngày đổi mới. Chúng ta từ một nước cực nghèo mà được thế này là quá tốt rồi. Tất nhiên vẫn muốn tốt hơn nữa. Tôi thấy bộ máy chính phủ vận hành được. Bác thủ tướng chỉ đạo quyết liệt. Bác Thăng năng nổ và dám nói, dám làm.

6. Tôi tin sớm muộn đất nước mình sẽ có dân chủ và tự do thực sự. Tạm thời chưa có được cái đích tốt đẹp ấy thì tạm hài lòng với những gì đã có, và chung sức cùng đồng bào đấu tranh (một cách xây dựng) để đạt được điều ấy. Tóm lại, về đại cục mà nói, tôi thấy tình hình không phải xấu đi mà đang tốt lên, trừ vụ nợ công và thâm hụt ngân sách mà tôi không rõ lắm.

Tôi nghĩ như thế đấy. Và chính niềm tin này đã tiếp sức cho tôi trong việc phản biện và thơ phú giúp lớp trẻ sống có ích, có ý nghĩa cho mình và cho đất nước.

Tôi yêu Việt Nam. Tôi cũng yêu cả các bác. Không yêu, đã chẳng thèm nói, chẳng thèm dạy học và chẳng thèm viết.

Hơi thật thà quá. Xin lỗi.