28 October 2020

Access Now - Mở Ngay

Từ hôm 22-9-2020, trang cá nhân của tôi (trang này) đã bị những người điều hành Facebook hạ xuống. Facebook không gởi cho tôi bất cứ một cảnh báo nào trước đó. Khi mở trang của mình ra chỉ thấy một hàng chữ bằng Anh ngữ “…does not follow community standards” (không tuân thủ các tiêu chuẩn cộng đồng” (chấm hết). 

Nhờ bạn bè hướng dẫn, tôi đã liên lạc với một tổ chức có tên gọi là Access Now. Họ đã giúp đỡ tôi; và họ đã thành công. Sáng nay, 29-10-2020, họ cho tôi biết là Facebook đã mở lại trang này của tôi.
Facebook đã báo cho Access Now biết là: Facebook đã đóng trang của tôi không đúng (“was incorrectly removed”) vào 5 tuần trước đó; và Facebook lấy làm tiếc vì những bất tiện đã xảy ra (cho tôi) (“are sorry for inconvenience it had caused”).

Access Now là một tổ chức quốc tế, vô vị lợi (non-profit), do Brett Solomon và Cameran Ashraf thành lập năm 2009, tiếp sau các cuộc biểu tình liên quan đến cuộc bầu cử tổng thống gây nhiều tranh cãi ở Iran.

Tổ chức Access Now có những mục tiêu như sau:
• làm việc với các công ty xuyên quốc gia để hoạt động thương mại của các công ty này minh bạch, có trách nhiệm và tôn trọng nhân quyền;
• hướng tới việc bảo đảm cho các hoạt động trực tuyến (online) của các cá nhân có được sự tự do, an toàn và quyền riêng tư được bảo vệ;
• tranh đấu cho quyền tự do ngôn luận, tự do phản biện, tự do báo chí và quyền con người;
• tranh đấu cho một hệ thống thông tin mạng (internet) được tự do và mở rộng cho mọi người.

Hoạt động của tổ chức Access Now trải rộng trên khắp thế giới. Họ có các trụ sở chính đặt ở Bỉ, Costa-Rica, Tunisia, và Hoa Kỳ. Access Now đã được cấp tư cách Cố vấn đặc biệt cho Hội Đồng Kinh Tế và Xã Hội Liên Hiệp Quốc (United Nations Economic and Social Council) từ năm 2016.

Một số bạn bè của tôi trên trang này đã bị trường hợp giống như tôi, hoặc đang bị Facebook gởi cảnh báo trước là họ đã “vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng” để chuẩn bị cho việc đóng trang cá nhân của họ. Xin giới thiệu với các bạn tổ chức Access Now (tôi tạm dịch là “Mở ngay”). Họ đã thành công trong trường hợp của tôi. Tôi cảm ơn và trân trọng sự giúp đỡ của họ, Access Now.

Các tổ chức dân sự, đặc biệt các tổ chức phi chính trị (non-government) và vô vị lợi (non-profit) đóng vai trò hết sức quan trọng trong các xã hội tự do. Nhờ họ, tiếng nói của những người thiệt thòi, bị đối xử bất công được lắng nghe và giúp đỡ. 

Các tổ chức này lấy kinh phí từ các nguồn tài trợ tư nhân. Họ không nhận các nguồn tài trợ, nếu như nhà tài trợ có những yêu cầu ngược lại với tôn chỉ hoạt động của họ. 

Tôi chợt nghĩ đến bão lũ miền Trung trong những ngày này, và sự việc nhiều người và công ty tư nhân đã ủng hộ cho những cá nhân và tổ chức cứu trợ nạn nhân bão lũ. Giá mà họ được cho phép để có thể tổ chức một cách chuyên nghiệp và bài bản; giá mà hoạt động của họ được chính phủ khuyến khích, và tạo điều kiện (thay vì gây khó khăn và muốn chiếm đoạt số tiền mà họ quyên góp được); họ có thể mang hạnh phúc đến cho nhiều người hơn, thay vì cái chữ “- Hạnh phúc” được vẽ vời lên tất cả các văn kiện, tài liệu của chính quyền CSVN. 

Nguyên Đại
29 Tháng Mười 2020 

22 October 2020

Luật của dân

Hai tuần qua, mưa lớn nhiều ngày cộng với việc xả nước để bảo vệ các đập thủy điện lớn nhỏ cắm chi chít trên thượng nguồn Trường sơn của những con sông ngắn và dốc ở miền Trung - Việt nam đã tạo ra những cơn lũ, kéo theo những vụ sạt lở đất với quy mô lớn và trên diện rộng, phơi bày những thất bại của đảng cai trị VN bao gồm:

1) Việc phá rừng Trường sơn để xây dựng các đập thủy điện đã tàn phá thế cân bằng sinh thái của thiên nhiên dẫn đến những thảm họa do lũ gây ra ngày càng lớn và rộng hơn;

2) Hàng năm, hễ tới mùa mưa, đều có lũ, nhưng chưa bao giờ bộ máy cai trị của đảng xây dựng được một hệ thống thông tin, liên lạc để có thể cứu hộ kịp thời và hữu hiệu cho người dân ở vùng có lũ;

3) Không có một khoản kinh phí dự trù, được quản trị minh bạch, để ít nhất có thể ứng phó hữu hiệu đối với nhu cầu cơ bản và khẩn cấp về ăn, mặc, và chỗ ở cho những nạn nhân ở vùng lũ.

Trong tiếng khóc mếu máo vì đói lạnh của những người dân miền Trung trong vùng lũ, cô ca sĩ Thủy Tiên, trong một thời gian rất ngắn, đã quyên góp được hơn 100 tỷ đồng tiền VN (khoảng 5 triệu đô Mỹ), và lên thuyền đi cứu hộ đồng bào, cùng với các đoàn từ thiện của các tổ chức tư nhân khác. Việc này cho thấy:

a) Dòng nước lũ, vô hình trung, đã làm nổi lên những chia sẻ rất nhân ái giữa những người may mắn hơn, và những đồng bào gặp nạn trong vùng lũ. Trong cơn giông bão, trời đất đã chứng kiến: “lá lành đùm lá rách”, “lá rách bọc lá tả tơi”…

b) Một số cá nhân, và các tổ chức tư nhân đã được người dân tin tưởng, gởi gắm tiền và vật phẩm cứu trợ để giúp đỡ nạn nhân. Trong khi các tổ chức của đảng và “chính phủ” đã hoàn toàn thất bại trong việc tạo dựng và nuôi dưỡng sự tín nhiệm của đại đa số dân chúng.

Người dân không còn tin vào sự trong sáng và minh bạch của các tổ chức đảng và chính phủ CSVN trong việc quản trị tiền bạc của họ. Niềm tin vào đảng đã “khô”, và nhiệt tình với đoàn đã “nhạt”, như chính ông TBT Nguyễn Phú Trọng đã thừa nhận.

Không như ở các nước tự do, các tổ chức xã hội thiện nguyện được khuyến khích, tạo điều kiện để họ hoạt động dễ dàng, và chia sẻ gánh nặng kinh phí của chính phủ trong việc ứng phó với thảm họa.

Chính phủ đảng CSVN đặt ra nghị định 64/2008/NĐ-CP quy định rằng ngoại trừ các tổ chức được đảng cho phép, bao gồm Mặt trận Tổ quốc…thì không một tổ chức, đơn vị, cá nhân nào được quyền tổ chức và tiếp nhận tiền, hàng cứu trợ. Nói cách khác, đảng giữ độc quyền cho phép việc làm từ thiện.

Trong khuôn khổ của bài viết này, tạm gác qua những lý luận có tính lý thuyết, một ví dụ cụ thể dưới đây mong có thể làm dễ hiểu một số điều có liên quan đến cái gọi là điều “luật” này.

Tôi bị bọn cướp bắt và đưa lên núi. Tên đầu đàn nói: “Mày biết luật không?”. “Dạ! Không”. Nó nói tiếp: “Luật ở đây là: mày có bao nhiêu đưa cho tao 6 phần, 3 phần cho thằng kia (thằng dắt mày lên đây), và giữ lại một phần làm lộ phí, rồi tao cho mày đi”. Tôi chấp hành, làm đúng y như vậy. Nếu may, tôi giữ được mạng; nếu không, bọn cướp giết tôi để bịt miệng.

Trong ví dụ đó, thứ nhất: Tôi không phải là cướp. Luật chia phần đó không liên quan gì đến tôi cả, nó có sòng phẳng hay không, có “đúng” có “đều” hay không là giữa bọn chúng với nhau. Thứ hai, khi bọn cướp đặt ra luật chia như vậy, nó không có hỏi ý kiến của tôi. Tôi không tham gia xây dựng cái “luật” ăn cướp đó.

Tôi đã làm theo lời bọn cướp không phải vì tôi công nhận cái “luật ăn cướp” đó là đúng và tôi phải có bổn phận phải thi hành. Tôi đã làm theo lời bọn cướp, bởi vì tụi nó đông người, có súng có dao (có cả dùi cui nữa); còn tôi muốn giữ mạng, thế thôi.

*** 

Tương tự, Quốc hội VN là nơi hợp pháp hóa các luật lệ của đảng, như bà chủ tịch Ngân đã từng công nhận: Phải ra luật, vì Bộ Chính Trị đã quyết rồi. Thêm vào đó, chỉ có thành viên của một đảng CSVN, hay thân đảng CSVN, mới được phép có mặt trong cái Quốc hội đó.

Thỉnh thoảng có một vài ý kiến khác biệt, nhưng luật do đảng muốn là phải thành, phải xuất hiện cho bằng được, bằng cách biểu quyết qua hình thức bấm nút. Các ghế đại biểu Quốc hội đã ghi tên sẳn nên đảng biết chắc chắn, ai bấm nút gì; và đảng sẽ nhắc nhở các đại biểu là nên bấm vào nút gì, khi đảng yêu cầu. Sự xuất hiện các đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú quốc bất chấp sự phản đối của người dân là một minh chứng.

Mỉa mai hơn, cái quốc hội đó thông qua cái luật phản lại tôn chỉ, nguyên tắc làm việc của chính nó, rằng: Tuyên truyền, phát tán các tài liệu chống phá nhà nước… là tội phạm hình sự (điều 117, Bộ luật Hình sự của đảng CSVN). Nghĩa là, nói và viết khác với đảng thì coi như là “tội phạm hình sự”.

Cái quốc hội đó là của đảng. Nó không đại diện cho dân. Nó không có sự đại diện của các thành phần dân chúng với những quan điểm và khuynh hướng chính trị khác nhau. Người dân nói chung, không dính dáng gì tới cái “luật” do cái quốc hội đó đóng dấu cả.

Đa số người dân không đồng ý với các luật do đảng đặt ra; điều này đảng không bao giờ dám thử. Giống như nhân vật “tôi”, trong ví dụ trên, không dính líu gì tới cái luật lệ do bọn cướp đặt ra cả. Nhân vật “tôi” trong ví dụ đó đã từng tuân thủ các luật đảng, bởi vì chỉ muốn giữ mạng, thế thôi.

Luật của dân đơn giản hơn nhiều: Tôi đang đói lạnh vì lũ, bạn đem thức ăn, quần áo cho tôi; bất chấp mưa gió, bất chấp sự ngăn cản, gây khó khăn của các quan chức địa phương và sự hăm dọa của đảng.

Bạn chỉ cần bảo đảm sự minh bạch về tài chánh, bạn sẽ được trân trọng và thương yêu. Luật của dân đặt trên cơ sở tự nguyện, không có súng đạn, cưỡng bức. Luật của dân là luật của nhân ái, và tình thương.

Luật của đảng là luật của súng, dao, và dùi cui. Luật của đảng chỉ có một mục đích duy nhất là củng cố vị trí cầm quyền của nó. Luật của đảng là sự sợ sệt, xấu hổ, tối tăm, bẩn thỉu, và khốn nạn.

Dân không có liên hệ gì với luật của đảng. Dân đang sống và sẽ sống với luật của dân. 

Nguyên Đại
23 Tháng Mười 2020

Đã đăng trên:
Báo Tiếng Dân, ngày 23/10/2020

Tiếng Dân Facebook
Tiếng Dân News, ngày 23/10/2020

Đã đọc trên YouTube
Vietlive tv - Thanh Tâm - 28 Tháng Mười 2020


16 October 2020

Cơ chế "Cờ Lờ Vờ"

Khoảng 4 năm trước, ngày 2-12-2016, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Ngân Hàng Phát Triển Á-Châu (ADB), thủ tướng Phúc đã gây “chấn động” trên cộng đồng mạng với bài diễn văn có một đoạn như sau: “Mong ADB tiếp tục hỗ trợ, đồng hành cùng Chính phủ Việt Nam trong khuôn khổ hợp tác của khu vực như: Tiểu vùng Mekong, ACMECS, Cờ Lờ Mờ Vờ và Cờ Lờ Vờ về kết nối các nền kinh tế, hạ tầng giao thông, giảm nghèo bền vững và ứng phó với biến đổi khí hậu”. 

Ông Phúc, đương kim Thủ tướng Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, “đăng ký thương hiệu” “Cờ Lờ Mờ Vờ” và “Cờ Lờ Vờ” từ đó. Có ai vui tính tặng ông thủ tướng cái tên “Bảy nghẻo”. Người nói có thể nghẻo, bây giờ hoặc sau này; nhưng có vẻ như bảy (7) chữ nổi tiếng đó sẽ không bao giờ nghẻo, sẽ đi theo tác giả nhiều năm sau.

Nếu nói chín trong mười người Việt nam trưởng thành đều biết tác giả của bảy chữ đó là ai cũng không phải là quá cường điệu. Hình như nó trở thành tên gọi của một cơ chế? Cơ chế “Cờ Lờ Vờ”.

Có thể nói mà không sợ tranh cãi là diễn văn mà ông Phúc đọc đó do người khác viết. Vậy thì ai viết? Trình lên cho thủ tướng (TT) khi nào? TT có đọc trước không? Tại sao TT không kiểm tra lại với tác giả bài viết? Đành rằng rất tức, nhưng ông Phúc cũng đủ tỉnh táo để không khui một con “cờ” (một “đồng chí” đánh máy chẳng hạn) để đổ lỗi, bởi nếu khui ra sẽ “rối” và “thối” nữa; nên phải “lờ” và “vờ” đi.

Tương tự, một cuốn sách tập đánh vần Lớp Một do nhiều Giáo Sư, Phó Giáo Sư, Tiến sĩ, Thạc sĩ biên soạn lại dính một loạt những lỗi “kinh hoàng”. Thử đặt một số câu hỏi tương tự: Ai viết? (Không lẽ mấy ông GS, TS đó mỗi người viết vài trang? Nếu vậy, thì ai viết trang nào?). Ai đọc lại để chỉnh sửa bản thảo? Ai ký phê duyệt bản cuối cùng trước khi cho in? Không thấy “khui” ra “con cờ” nào, bởi tương tự như trường hợp của TT Phúc, khui ra sẽ “rối” và “thối” nữa.

Trong vụ ông Phúc thì “lời nói thoảng gió bay”, nhưng vụ sách giáo khoa thì “giấy trắng mực đen” tới mấy trăm ngàn cuốn, không thể nào cứ nghẻo, cứ “lờ” và “vờ” đi là xong được. Dân mạng đâu chịu! Nên các giáo sư, tiến sĩ chủ biên phải đăng đàn “chữa lửa” rằng: phải nhìn cuốn sách như nhìn một cô gái, tổng thể “đẹp là được” còn soi chi tiết sẽ thấy vết đen vết trắng là chuyện thường, rằng giáo viên phải có nhiệm vụ giảng cho “trong sáng” sách giáo khoa, rằng học sinh lớp Một cần “hiểu cái sai” để “làm cái đúng” v.v…Càng chữa càng cháy, càng bao biện càng tào lao.

Vấn đề là bây giờ chỉnh sửa làm sao? Đồng loạt xé bỏ mấy trang đó? Tuyển lại một đội ngũ soạn sách giáo khoa khác? Vậy còn tiền tài trợ của chính phủ? Tiền bán sách có trả lại cho phụ huynh không? Tiền vô túi rồi, lỡ tiêu xài, lo lót cấp trên rồi, làm sao thối lại. Càng khui, càng “rối” và “thối”; vậy thì cái chắc sẽ là “lờ” và “vờ” đi, cho tới năm sau, lại “cải cách” tiếp.

Rồi tới vụ bão lụt hiện nay ở miền Trung, tin tức ghi nhận là có một tướng, một số sĩ quan cấp tá và úy trong quân đội đã đi cứu hộ và qua đời. Lại thử đặt một vài câu hỏi tương tự như hai vụ trên: Ai ra lệnh cho quân đội đi chống lũ? Ai yêu cầu quân đội tham gia cứu hộ? Kế hoạch như thế nào? Từ lúc nào, trong quân đội VN các tướng tá phải đi trước để nắm bắt thông tin trước khi ra lệnh, mà không phải là các đơn vị đặc nhiệm?

Ai phải chịu trách nhiệm về những hy sinh không cần thiết và những cái chết oan uổng của những tùy tùng, và người dân vô tội. Các tướng tá và sĩ quan đó đem theo phương tiện gì để cứu hộ? Đi bằng xe làm sao băng qua vùng lũ, và thấy được gì? Tại sao không dùng trực thăng v.v… Càng khui lại càng “rối”.

Điều “nhức đầu” trong vụ này là lần này liên quan đến “nước”, không phải “lửa” như vụ Đồng Tâm, nên không kiếm ra tụi phản động, khủng bố nào “đổ” nước mưa xuống hố làm cho các đồng chí phải hy sinh. Có vẻ như không thể (hay không nên) khui ra con “cờ” trong vụ này, nên phải kéo cờ rủ, phong liệt sĩ, rồi thì “lờ” và “vờ” đi.

Cơ chế “cờ lờ vờ” quả thật bi hài, như khởi thủy của nó.

Nguyên Đại
16 Tháng Mười 2020

Tham khảo:
https://www.facebook.com/BBCnewsVietnamese/videos/1434804776532260/?v=1434804776532260

Đã đăng ở:

Đã đọc trên YouTube
Vietlive tv 20/10/20

08 October 2020

Không Thể Nào

Ngày 6-10-2020, hội thảo về nhân quyền lần thứ 24 giữa Hoa Kỳ và Việt nam được tổ chức. Ngay khi hội thảo vừa xong, trong đêm 6-10-2020, công an CSVN bắt cô Phạm Đoan Trang, người thường xuyên chỉ trích các vi phạm nhân quyền của đảng CSVN, đặc biệt gần đây trong vụ Đồng Tâm. Cô Trang bị bắt theo điều khoản: Tuyên truyền, phát tán tài liệu chống nhà nước…, theo Điều 117, bộ luật hình sự của đảng CSVN 2015. Điều khoản này hình sự hóa các chỉ trích về đường lối cai trị độc tài của đảng trong việc điều hành đất nước.

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng bị bắt cách đây một năm, bị buộc “tội’’ theo điều khoản nói trên, hiện chưa rõ tin tức, như người viết đã đề cập gần đây trong bài “Ông Tiến Sĩ nào phải bị bắt”. Các tù nhân lương tâm, những nhà đối kháng bị bắt theo điều luật này “coi như” những tội phạm hình sự. Thế là, nhà nước “ta” “coi như” không có tù nhân chính trị.

Một cách đơn giản nhất, nhân quyền bao gồm việc được nói, viết, trình bày những điều mà mình suy nghĩ, đặc biệt là đối với việc làm bất công, thiếu minh bạch, gian dối của các viên chức trong bộ máy nhà nước. Đàn áp nhân quyền là bắt bớ, giam giữ, cách ly, tra tấn, thậm chí thủ tiêu những người chỉ trích, hay có tiếng nói không cùng quan điểm với đảng cai trị.

Nói theo cách dễ hiểu nhất, loài vật khi bị đau còn cất tiếng bi thương. Con người bị trấn lột hàng ngày khi đi ra đường, mất đất, mất nhà, giam cầm, tra tấn… nhưng buộc họ phải im lặng, đó là điều trái với luật tự nhiên, là điều không thể nào. Vì vậy việc bắt giữ, cách ly những tiếng nói bất đồng, không làm cho sự phản kháng dịu đi; trái lại chỉ chứng tỏ sự tối tăm, thất bại và bế tắt của nhà cầm quyền.

Có hai điều đã quá cũ, nhưng lẽ ra bộ máy cai trị của đảng cần phải “nghiên cứu”, chứ không phải là việc thể hiện “cơ bắp”; không phải những nụ cười cầu tài vì được quyền lực như ý, hay những bộ mặt méo xệch khi bị thất sủng.

Thứ nhất: Không có một nhà nước nào trong lịch sử con người có thể tồn tại bằng cách tiêu diệt những tiếng nói bất đồng. Lịch sử ngàn năm của con người đã chứng kiến sự xóa sổ của chế độ nô lệ, nơi mà chủ nhân có thể giết chết nô lệ bất cứ khi nào họ muốn. Hitler dù đã tổ chức một đội ngũ hàng triệu đảng viên trung kiên, trấn áp mọi tiếng nói đối kháng, cuối cùng cũng đã bị lịch sử nghiền nát.

Thứ hai: Ba mươi năm trước, toàn bộ khối CS Đông Âu và Liên Xô sụp đổ không phải vì vũ khí của Đồng Minh. Các chế độ đó sụp đổ vì sự bất bình của dân chúng đối với đảng cai trị ở những đất nước đó. Bộ máy cai trị của đảng CSVN không thể nào là ngoại lệ của lịch sử nhân loại. Người cộng sản không thể đi ngược lại quy luật tự nhiên.

Nhà nước ở các nước tự do không làm điều gì phức tạp. Họ chấp nhận đối lập và đặt ra luật “chơi” công bằng và minh bạch. Vậy đó, mà chỉ hơn hai trăm năm lập quốc, họ trở thành cường quốc số một hành tinh. Tháng sau, họ có bầu cử, và cho dẫu có như thế nào thì đất nước họ cũng bình yên và tiếp tục phát triển; bởi duy trì đối lập là lịch sử bình yên và phát triển trên đất nước của họ.

Những điều viết ở đây dường như có thể hiểu được đối với một học sinh tiểu học, bởi nó đơn giản hơn chuyện ngụ ngôn ở nước Nga mà “quý vị” vừa đưa vào chương trình sách giáo khoa lớp Một năm nay.

Sẽ là một điều không thể nào, nếu cho rằng, “quý vị” đang khăn áo đi dự Hội nghị Trung ương vào những ngày này, chưa từng được nghe những điều vừa đề cập ở trên hoặc tương tự như vậy. Quý vị chỉ không muốn hiểu, bởi vì toàn bộ tâm lực của quý vị đặt ở chỗ tranh giành và duy trì quyền lực.

Quý vị nhắm mắt và lao vào cơn bão quyền lực, cho đến khi bị chính đồng chí của quý vị tiêu diệt hoặc bị cầm tù, hoặc bị nhân dân chà đạp, nguyền rủa một ngày không xa. Quý vị đang đi trên con đường mang tên “Không Thể Nào”, và ngược với con đường tự nhiên của nhân loại.

Nguyên Đại
9 Tháng Mười 2020
_____

Đã đăng ở:

Đã đọc trên YouTube
Vietlive tv - 11-10-2020 - Không Thể Nào
Nguyên Đại





01 October 2020

Ông Tiến sĩ nào phải bị bắt

Cách đây gần một năm, tháng 11-2019, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng bị bắt với “tội”: “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” (1). Từ đó đến giờ không có tin gì về ông.

Ông Phạm Chí Dũng, quê ở Đồng Tháp, là nhà văn, nhà báo, Tiến sĩ Kinh tế. Cha của ông Dũng là ông Phạm Văn Hùng, cựu Trưởng ban Tổ chức Thành ủy tp HCM. Sau khi tốt nghiệp Học viện Kỹ thuật Quân sự, ông Dũng về làm việc tại Ban An ninh Nội chính tpHCM. Ông đã từng phục vụ trong quân đội CSVN, và có 20 năm tuổi đảng (1993 -2013).

Ông viết rất nhiều về kinh tế và chính trị VN, phê bình đường lối cai trị của đảng CS đối với người dân VN. Năm 2012, ông bị công an CSVN bắt và giam giữ sáu (6) tháng về “tội”: “Âm mưu lật đổ chính quyền”. Năm 2013, ông làm đơn xin ra khỏi đảng CSVN, vì theo ông, “đảng cộng sản không còn đại diện và phục vụ cho quyền lợi của đại đa số nhân dân”.


Năm 2014, tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) đã vinh danh ông Phạm Chí Dũng là một trong 3 người Việt trong số 100 “anh hùng thông tin” trên toàn thế giới. Cùng năm, tổ chức giám sát về nhân quyền của Liên Hiệp quốc (UN Watch), đã mời ông tham dự hội thảo về nhân quyền ở Geneva, Thụy sĩ. Ông không đi được vì bị công an thu hộ chiếu tại phi trường Tân Sơn Nhất, Saigon. Tháng 7-2014, Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam tuyên bố thành lập, ông được bầu giữ chức Chủ tịch Hội.

Năm 2020, Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) xếp hạng Việt Nam thứ 175 trên 180 về hồ sơ đàn áp nhân quyền (Trung Cộng hạng 177, và Bắc Hàn cuối bảng 180/180).

Cách đây một tuần, ngày 23-9-20, Võ sư – Tiến sĩ Phạm Đình Quý ở tpHCM bị bắt về tội tố cáo Bí thư tỉnh ủy tỉnh Đắk-Lắk đã “đạo văn” cho luận án tiến sĩ về “chân vịt” tàu thủy. Ông Quý bị công an Đắk-Lắk quy tội hình sự là “vu khống” (2).

Việc bắt giữ Tiến sĩ Dũng xảy ra một cách bài bản, có các nhà báo của đảng tham dự đưa tin. Nhưng, việc bắt giữ Tiến sĩ Quý xảy ra hết sức tùy tiện như một vụ bị “sơn tặc” bắt đem lên núi ngày xưa: Vây bắt trong đêm, đem lên “núi” (Đắk Lắk), không cho liên lạc với người nhà, sau đó gởi thư bằng đường bưu điện tới nhà báo tin.

Có một điều mà bộ máy cai trị của đảng không thấy (hoặc không muốn thấy) là: sự bắt bớ (điên cuồng) đó không dập tắt được tiếng nói phản kháng. Càng ngày càng có nhiều nhà văn, nhà báo, nhà giáo, trí thức bước sang hàng ngũ đối kháng với đảng.

Nhà văn Nguyên Ngọc, tác giả của tiểu thuyết “Đất Nước Đứng Lên” viết về anh hùng “Núp” của Tây Nguyên, một tác phẩm điển hình của dòng “văn học cách mạng” mà bất cứ một học sinh trung học nào sau năm 1975 đều phải biết.

Năm 2015, cùng với 19 nhà văn, nhà thơ khác, Nguyên Ngọc tuyên bố rời khỏi Hội Nhà Văn Việt Nam. Tháng 3-2018, ban tuyên giáo ra lệnh rút toàn bộ các tác phẩm của họ ra khỏi chương trình sách giáo khoa. Nguyên Ngọc, với bút danh Nguyễn Trung Thành, viết “Đường Chúng Ta Đi” tuyên bố rời khỏi đảng vào tháng 10-2018.

Nhà thơ Bùi Minh Quốc, với bút danh Dương Hương Ly viết “Bài Thơ Về Hạnh Phúc”, “Mẹ đào hầm”, những bài thơ làm sôi sục bao nhiêu thế hệ trẻ đi làm “cách mạng”. Bùi Minh Quốc sau này phải viết “Cay Đắng thay” với: “Cái guồng máy nhục mạ con người/ Mang bộ mặt hiền lành của người cuốc đất/…Trọn tuổi xuân ta hiến dâng cuồng nhiệt/ Lại đúc nên chính cỗ máy này”.

Bùi Minh Quốc bị khai trừ khỏi đảng năm 1989 cùng với Tiêu Dao Bảo Cự, một nhà văn, trí thức phản chiến ở miền Nam. Năm 2014, Bùi Minh Quốc cùng với Phạm Chí Dũng và một số nhà báo khác thành lập Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, và giữ chức Phó Chủ tịch Hội.

Nếu trong thời chiến tranh, đảng đã kết hợp được một đội ngũ văn nghệ sĩ để tạo nên dòng “văn học cách mạng” liều thuốc tinh thần cho nhiều thế hệ thanh niên “sinh Bắc tử Nam”; cán bộ văn hóa của đảng đã lợi dụng hoàn cảnh xã hội phức tạp ở miền Nam trong thời chiến để lôi kéo một số trí thức, văn nghệ sĩ miền Nam “đi theo cách mạng”, thì sau khi đã có chính quyền, đảng đã không nuôi dưỡng được cái tinh thần cách mạng đó, không khơi rộng được dòng văn học cách mạng đó để phục vụ việc xây dựng đất nước trong hòa bình. Ngược lại, đã hủy diệt cái tinh, cái thần của phong trào cách mạng đó.

Cùng với một số người tiền nhiệm, ông “tiến sĩ xây dựng đảng” Nguyễn Phú Trọng hiện nay thực chất đã kế tục sự nghiệp phá hoại đảng, hơn là xây dựng. Ông không tập hợp được đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ, những người có thực tài có thể kích hoạt và làm dâng cao những làn sóng cách mạng thật sự để phát triển đất nước.

Ông và hệ thống của ông không bảo vệ được cho những người có khả năng để họ phát huy được sức mạnh của họ. Những người tinh anh đó hoặc rời bỏ đảng, hoặc bị thanh trừng cô lập, hoặc bị tù, hoặc bị cho “nhảy lầu”, hoặc ra nước ngoài.

Ông đã xây dựng một đội ngũ gọi là “văn nghệ sĩ” thời đại mới có “một đống” bằng cấp vay mượn, ngụy tạo với một việc duy nhất là “Nịnh”, và tất cả những gì còn lại là khả năng liên kết với các nhóm lợi ích để làm giàu trên mồ hôi và nước mắt của phụ huynh và con em học sinh dưới một nền giáo dục rỗng tuếch và sa lầy.

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng và Tiến sĩ Phạm Đình Quý phải được trả tự do.

Tiến sĩ Nguyễn Phú Trọng mới chính là người phải bị bắt, ngay hôm nay.

Nguyên Đại
1 Tháng Mười 2020

_______

(1) Theo điều 117 bộ Luật Hình Sự của đảng CSVN năm 2015 (sửa đổi năm 2017)

(2) Theo điều 156 bộ Luật Hình Sự của đảng CSVN năm 2015 (sửa đổi năm 2017)

Đã đăng ở:

Đã đọc ở:
Nguyên Đại: Ông Tiến sĩ nào phải bị bắt - Ngày: 2-10-2020




30 September 2020

Không phải thánh

Quan hệ giữa luật sư và thân chủ trong một nhà nước pháp trị (không phải đảng trị) không đơn giản trong nhiều trường hợp. Không phải giống như tôi cần sản phẩm A, anh giao tôi đúng sản phẩm A thì nhận tiền. Sau đây là một vài ví dụ:

Nếu thân chủ không nhận tội (plead Not Guilty), luật sư phải cảnh báo thân chủ về những rủi ro có thể xảy đến khi thân chủ quyết định như vậy. Một trong những rủi ro đó là, tòa án có thể tuyên án phạt nặng hơn sau khi bồi thẩm đoàn kết luận là thân chủ có tội (Guilty).

Nếu thân chủ đã hiểu và chấp nhận rủi ro đó, đồng thời giữ nguyên quyết định “không nhận tội” của mình; thì vai trò của luật sư trước tòa là tôn trọng quyết định của thân chủ, tìm và chỉ ra những nghi điểm đối với các bằng chứng của bên công tố, cùng lúc trưng ra các bằng chứng có thể thuyết phục được bồi thẩm đoàn, rằng thân chủ của mình là vô tội.

Nếu luật sư đã tận sức và chuyên nghiệp, nhưng thân chủ vẫn bị tòa phán là có tội, luật sư đã hành xử theo đúng đạo đức nghề nghiệp. Họ hoàn thành vai trò chuyên nghiệp được luật pháp bảo vệ. Họ xứng đáng với sự tôn trọng của công chúng và đồng nghiệp.

Nếu thân chủ chỉ sẵn sàng trả giá cao cho một phán quyết “vô tội”, và luật sư tư vấn rằng điều đó chỉ có thể bảo đảm nếu nhân chứng của bên công tố không thể làm chứng trong phiên tòa. Sau đó, nếu thân chủ thuê người thủ tiêu nhân chứng, hoặc luật sư tìm cách làm cho nhân chứng không thể xuất hiện trước tòa, thì luật sư đã hành xử không đúng theo các quy tắc đạo đức nghề nghiệp và phải đối diện với các hình phạt do pháp luật quy định.

Vai trò chuyên nghiệp của luật sư là tranh đấu cho quyền lợi hợp pháp của thân chủ, chứ không phải là “gánh vác” các rủi ro của thân chủ hoặc chuyển các rủi ro đó sang cho mình.

Về mặt lý thuyết, ví dụ trên có thể không quá khó hiểu. Nhưng trên thực tế, nhiều trường hợp vô tình hoặc cố ý “nhầm lẫn” đã xảy ra. Trường hợp của luật sư Michael Cohen và Tổng Thống Trump là một điển hình thời sự.

Michael Cohen và Donald Trump, những ngày còn nồng ấm. Nguồn: WSJ

Khi ông Trump ra tranh cử chức Tổng thống Hoa Kỳ, dĩ nhiên ông không muốn những góc tối của đời tư của mình bị phanh phui, nên đã yêu cầu ông Cohen, luật sư riêng của mình, mua sự im lặng của các cô đã từng có quan hệ tình ái với ông Trump.

Luật hình sự giữa các tiểu bang của Mỹ hoàn toàn khác biệt nhau. Cùng một vụ việc, bang này xem đó là phạm tội, trong khi bang khác thì không. Ngoại tình hay quan hệ tình ái “ngoài chồng ngoài vợ” là vấn đề thuộc về luật hình sự ở một số tiểu bang. Mang súng ra đường ở một số tiểu bang là hợp pháp, nhưng ở một số tiểu bang khác sẽ là một tội hình. Tương tự, ở đa số tiểu bang của Mỹ, ngoại tình không phải là một tội hình sự. Luật pháp ở đó không can thiệp vào đời tư của một người trong những vấn đề được cho là thuần túy đạo đức.

Ngược lại, luật hình sự ở 21 tiểu bang khác của Mỹ quy định ngoại tình là vi phạm hình sự, có thể bị phạt tiền hay tù. Tuy nhiên, việc công tố viện ở một tiểu bang có thể vượt qua những rào cản pháp lý (và chính trị) để truy tố một tổng thống đương nhiệm về “tội” ngoại tình hay không sẽ liên quan tới những vấn đề phức tạp khác trong luật pháp Mỹ.

Việc mua sự im lặng của ai đó về đời tư của mình tự nó không phải là một tội hình sự. Đây không phải là chuyện “hối lộ” giữa dân và quan, mà là một thỏa thuận dân sự giữa hai người dân. Một thỏa thuận dân sự như vậy không vi phạm luật pháp trong một đất nước tự do.

Nhưng, luật liên bang Mỹ quy định rằng, ứng viên trong một cuộc bầu cử vào một chức vụ trong hành pháp Mỹ sử dụng tiền bạc để che đậy sự thật, định hướng sai lạc cử tri, làm ảnh hưởng đến kết quả bầu cử là một tội hình sự.

Dù vậy, việc công tố viện liên bang Mỹ có thể truy tố Tổng Thống Trump về vai trò của ông liên quan đến việc dùng tiền để mua “sự im lặng” của các cô về những “sự thật”, có thể ảnh hưởng đến kết quả bầu cử vào năm 2016 là một trường hợp khó khăn.

Việc Cohen không hành xử như một luật sư chuyên nghiệp là khá rõ ràng. Cohen đã “rửa” số tiền mà Trump đã đưa cho Cohen trong các “phi vụ mua im lặng” nói trên, biến nó thành những khoản trao đổi hợp pháp.

Cohen đã tìm cách “biến” ông Trump trở nên hoàn hảo về đạo đức trước ngày bầu cử. Khi bị luật pháp phanh phui, cùng với các giao dịch khác về tài chính có liên quan đến thuế, luật ngân hàng và các quy định về việc quản lý quỹ tranh cử của Trump, Cohen phải trả cái giá 3 năm tù (1).

Cohen đã tìm cách chuyển cái rủi ro của Trump thành các rủi ro của mình. Các rủi ro của Trump không biến mất (có khi còn nặng hơn), nhưng các rủi ro của Cohen thì xuất hiện đồng loạt.

Cựu Tổng Thống Bill Clinton trước đây bị “nhức đầu” về vụ Monica Lewinski cũng trong một hoàn cảnh khá tương tự. Lúc bước vào Tòa Bạch Ốc để làm cô sinh viên tập sự, Monica 22 tuổi; và quan hệ giữa cô với TT Clinton (lúc đó 49 tuổi) không có tính cưỡng bức.

Ông Clinton có quá đáng là sử dụng văn phòng làm việc hoành tráng của tổng thống cho những “công việc” rất “không tổng thống”, và có thề thốt là “không có quan hệ gì với người phụ nữ đó (Lewinski)” cho tới khi có các bằng chứng thuyết phục là ông đã nói sai. Nhưng, nói sai về đời tư của mình không phải là một tội hình sự (2), mà ông bị Hạ viện tìm thấy phạm hai tội: Nói láo hữu thệ và cản trở công lý.

Khi đưa lên Thượng viện (lúc đó đảng Cộng Hòa nắm đa số với 55 Cộng Hòa và 45 Dân Chủ), các Thượng nghị sĩ đã tìm cách luận tội ông Clinton, nhưng không thành

***

Không ai hoàn hảo dưới ánh mặt trời. Ở đất nước tự do, người ta không tìm cách phong thánh những lãnh tụ. Luật pháp của những đất nước tự do có thể không hoàn hảo, nhưng là giấc mơ của những người dân đang sống trong chế độ độc tài.

Ngược lại, trong những quốc gia dưới sự cai trị của đảng cộng sản, các lãnh tụ đều được phong thánh. Nhiều người phụ nữ có quan hệ với Mao Trạch Đông, và Hồ Chí Minh đều bị thủ tiêu sau đó, để bảo vệ sự “thánh thần” của Mao và Hồ.

Tìm cách phong thánh một con người bằng xương bằng thịt nào đó chỉ là những cố gắng hợm hĩnh, nhố nhăng của một thiểu số tìm cách hưởng lợi từ những việc phong thánh đó.

Lừa gạt xương máu, công sức, tiền bạc của nhiều thế hệ, chia rẽ và làm suy yếu một dân tộc để duy trì quyền lợi phe nhóm là tội ác. Các khẩu hiệu, tượng đài của “bác” Hồ, “bác” Mao không khác gì những đồ vàng mã, chỉ dùng để đốt, một ngày không xa.

_____

Tham khảo:

– Michael Cohen: https://en.wikipedia.org/wiki/Michael_Cohen_(lawyer)

– Clinton and Lewinski – Scandal: https://en.wikipedia.org/wiki/Clinton%E2%80%93Lewinsky_scandal

– Ngoại tình ở tiểu bang nào của Mỹ là phạm tội: https://www.freep.com/story/life/family/2014/04/17/in-which-states-is-cheating-on-your-spouse-illegal/28936155/

– Trump’s Hush Money Payments Were Likely a Criminal Offense: https://www.americanprogress.org/issues/democracy/news/2018/12/19/464510/trumps-hush-money-payments-likely-criminal-offense/

Đã đăng ở:

24 September 2020

Nói thẳng cho vuông


Từ hôm 22-9-20, sau khi đăng bài viết “Ước mơ bị ung thư”, trang Facebook cá nhân của tôi đã bị hạ xuống. Những người điều hành Facebook (FB) đưa ra lý do là “không theo tiêu chuẩn cộng đồng” (does not follow community standards). Qua việc này, tôi muốn chia sẻ với bạn đọc một vài kinh nghiệm và suy nghĩ.

Cứ thử đếm xem trong nhà bạn có bao nhiêu người, và bao nhiêu người tham gia FB, sẽ thấy là số lượng thành viên của FB là quá lớn; và họ viết bằng ngôn ngữ mà họ thông thạo (tiếng Việt, Anh, Tàu, Nga, Thái v.v…). Những người điều hành FB vì vậy không thể kiểm soát nội dung trên các trang cá nhân được. Họ có thể dùng các phần mềm (software), hoặc người máy (robot) để sàng lọc những từ ngữ có tính nhạy cảm (ví dụ như: đặt bom, khủng bố v.v…). Bộ phận quản lý FB không có thời gian để ngồi đọc, xem những điều bạn viết và chia sẻ.

Vậy thì, vì sao họ lại chụp cho mình (bạn hoặc tôi) một cái mũ “vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng”, và tước quyền kiểm soát FB của mình; sau đó không ai có thể liên lạc với mình được qua FB và ngược lại. Tôi có hỏi bạn bè về trường hợp của mình; được biết tình trạng này là do có người báo cáo (report) với ban quản lý FB về trang cá nhân của tôi.

Ai báo cáo? Trang của tôi chỉ viết về các vấn đề thời sự và chính trị ở VN (hầu như không có gì khác hơn), nên kẻ báo cáo chỉ có thể là các dư luận viên của “tuyên giáo”, hoặc lực lượng 47 của Tổng cục Chính trị QĐND Việt Nam, những kẻ làm việc cho chính quyền CSVN.

Tôi vi phạm điều gì trong “tiêu chuẩn cộng đồng”, lúc nào, ở đâu, ban quản lý FB không cho biết chi tiết. Đây chính là một khiếm khuyết trong việc điều hành của FB: thay vì người báo cáo chứng minh sự “vi phạm”, FB lại trừng phạt nạn nhân. Các chú lính tuyên giáo lợi dụng điều này để “bịt miệng” những tiếng nói mà họ không thích. Vô hình trung, FB lại tiếp tay với chính quyền độc tài trong việc loại bỏ những tiếng nói, quan điểm bất đồng.

Hơn 2 năm trước, Mark Zuckerberg, người sáng lập và là Giám đốc Điều hành của FB đã phải ra điều trần trước Quốc hội Hoa Kỳ để giải thích về việc thông tin cá nhân của 87 triệu khách hàng của FB đã bị bán cho một công ty ở Anh Quốc (1). Tôi không hy vọng họ (FB) sẽ có lúc phải giải thích trước tòa án, hay quốc hội Hoa Kỳ về việc những quy định trong việc điều hành của họ có thể đi ngược lại với Tu Chính Án Số Một của Hoa Kỳ về quyền tự do ngôn luận (2).

Đã có thời hãng Nokia của Thụy Điển làm chủ thị trường điện thoại di động trên thế giới, vai trò của họ bị thay thế từ khi chiếc iPhone ra đời, tất cả chúng ta đều chứng kiến điều đó. Tôi không tin FB là bất khả thay thế, đặc biệt là với cách điều hành “bịt miệng” của họ như kinh nghiệm đã trải qua của tôi và một số bạn bè.

Trong sự việc này, tôi cũng nhận được một số ý kiến của các bạn khác rằng, tại sao tôi sống ở nước ngoài, mà không nói về các vấn đề ở đất nước tôi đang sống, không chịu “ăn cây nào rào cây nấy” mà “vác nguyên cả một cái hàng rào về Việt Nam…” (nên phải chấp nhận những “phiền phức” nói trên).

Có lẽ các bạn ấy không biết, hay đã quên. Tiện đây, xin được nhắc vài điều. Sau năm 1975, người Việt Nam bắt đầu bỏ nước ra đi trên những con thuyền mong manh trên biển. Nếu không nhờ những thuyền trưởng quyết định cứu những con người khốn khổ, có lẽ bây giờ tôi, bạn và gia đình không có mặt ở nơi bạn đang sống.

Những thuyền trưởng và thủy thủ đó đã mở rộng lòng nhân đạo để cứu tôi, bạn và gia đình bạn, những chiến hạm Hoa Kỳ và Đồng Minh có những nhiệm vụ nhất định phải hoàn thành, họ có những “cây phải rào”, nhưng họ sẵn sàng “quăng một cái hàng rào” ra giữa biển để cứu những người khốn khổ như bạn, như tôi…

Khi bạn tới trại tỵ nạn, những nhân viên của các tổ chức phi chính trị (Non-Government Organisations) (“NGOs”) vào trại tỵ nạn giúp đỡ bạn về tinh thần và vật chất. Đất nước họ cũng có những người nghèo khổ, khốn khó vậy, cũng có vô số những vấn đề cần giải quyết; nhưng họ sẵn sàng đem “nguyên cái hàng rào” đến tận trại tỵ nạn nơi bạn đang sống để bạn và tôi có thể “níu” mà giữ được chút thăng bằng sau những ngày chịu đựng gió bão.

Bạn có cơ hội sống ở ngoài Việt Nam, không bị cướp đất, cướp nhà như những người thân hoặc bạn bè của bạn. Chia sẻ với họ, nói dùm họ, tiếng nói họ không nói được, kêu giùm họ tiếng kêu đau đớn vì những bất công, đau khổ mà họ phải chịu đựng, không phải là “vác hàng rào về Việt Nam” mà là tiếp tục nuôi dưỡng và phát triển tình người, lòng nhân ái từ những người mà tôi và bạn trước đây đã từng thọ ơn.

Tự do là phân biệt giới hạn. Bạn có quyền im lặng, không ai buộc bạn phải nói, phải viết những điều bạn không thích. Bạn có thể có cách khác, thích hợp với bạn, để giúp đỡ người thân và gia đình bạn, bạn có thể có lý do để chọn cách làm đó. Chúng tôi cũng có quyền viết và nói những điều chúng tôi suy nghĩ. Chúng tôi chọn cách nói, vì chúng tôi cho là thích hợp, và chúng tôi có lý do của chúng tôi. Chúng tôi không trách bạn vì sự im lặng của bạn. Ngược lại, chúng tôi cũng kêu gọi một thái độ sòng phẳng tương tự đối với chúng tôi.

Bạn có những việc làm và lý do của bạn. Chúng tôi thích những việc chúng tôi đang làm và có lý do của chúng tôi. Chúng tôi muốn nói những điều chúng tôi muốn nói.

Nói thẳng cho vuông, và lắng nghe để bước thẳng…

Nguyên Đại
24 Tháng Chín 2020

_____

(1) Facebook and Cambridge Analytica:
https://www.cnet.com/news/zuckerberg-facebook-data-was-sold-to-cambridge-analytica-too/

(2) Tu chính án số một của Hoa Kỳ bao gồm quyền tự do ngôn luận

21 September 2020

Ước mơ bị ung thư

Gã vói tay lấy tờ báo “Nhân Dân” đọc để giết thời gian…Trong này, ngoài việc đọc báo vớ vẩn này thì không biết làm gì cả. Vào đây từ hôm 28-8, gã nhẩm… gần 4 tuần. Báo cho dân đọc mà, nên hơn nửa thế kỷ nay vẫn vậy: Đường lối đảng và chính phủ thì “lúc nào chả đúng”, và cách mạng thì “muôn thuở thành công”!

Gã quên cái vụ đọc báo “Nhân Dân” từ lâu lắm rồi, có lẽ mấy chục năm. Gã không tưởng tượng ra là có ngày gã phải cố mà đọc. Tụi phản động nó bảo đọc mà muốn “ói” cũng không phải là cường điệu quá. Gã bất giác mỉm cười…

Cái gì? Thằng Thưởng nó đòi lập viện triết học hả? [1] Chắc là để nịnh bác Trọng thêm một chức viện trưởng nữa đây. Hồi nào tới giờ đảng có chấp nhận thứ triết học nào khác chủ nghĩa Mác-Lê đâu mà viện với chả vẹo. Cái chủ nghĩa Mác-Lê này đã hơn một thế kỷ rồi, “nghiêng-cứu” mấy đời rồi, bây giờ hết nghiêng, tới “đổ” luôn rồi, cứu gì mà cứu! “Bố thằng điên!” gã buộc miệng chửi.

Gã ngồi trầm ngâm nhớ lại…

Gần hai trăm năm trước, Mác [Karl Marx] học xong thần học, không kiếm được việc làm, ước mơ những người nghèo khổ được đổi chỗ với những người giàu có, rồi kiến tạo một xã hội bằng phẳng, không có giai cấp. Mác không thực hiện được ước mơ đó, và qua đời trong nghèo khó [1].

Khoảng năm mươi (50) năm sau, Lê-Nin [Vladimir Lenin] có tham vọng quyền lực, muốn lật đổ vua Nga. Muốn làm cách mạng thì phải có lực lượng và lòng căm thù. Lê-Nin vớ được lý luận của Mác, tập hợp những người nghèo và bọn lưu manh lại và giải thích rằng lý do của sự nghèo túng của họ là do bọn người giàu “bóc lột” phải căm thù bọn chúng, giết bọn chúng để xây dựng nhà nước của “giai cấp vô sản”; vậy là “Cách Mạng Tháng Mười” diễn ra…[3]

Nhưng sau cách mạng, có hai vấn đề lớn không giải quyết được: 

1- Lãnh đạo của giai cấp vô sản bây giờ nó không chịu vô sản, nó không chịu “bằng phẳng” với dân. Không ưu đãi lãnh đạo, công an thì ai bảo vệ “nhà nước vô sản”, lấy ai trấn áp bọn “phản cách mạng”. Sự phân chia tài sản chung của nhà nước bắt buộc phải không đều: có người nhiều, người ít. Vậy là lại nảy sinh giai cấp, nhưng sau cách mạng sự hình thành giai cấp và đấu tranh giữa các giai cấp còn khốc liệt, thê thảm hơn trước nhiều.

Tụi “đảng lãnh đạo” giàu có bây giờ, không những chỉ có tiền như bọn tư bản địa chủ ngày trước; tụi nó còn có quyền lực, súng đạn, được những người nghèo “thành phần trung kiên với cách mạng” bảo vệ, và được trí thức XHCN “bảo kê” nữa. Những người vô sản lý tưởng vẫn cứ vô sản…mất mạng, bị tử hình, tra tấn, chung thân.

2- Các hình thức kinh tế tập thể lại không đem lại kết quả như Mác từng mơ ước. Nông trường tập thể chỉ có lụn bại vì “cha chung không ai khóc”. Công trường, nhà máy nếu thuần túy để công nhân lãnh đạo thì chỉ có chết; phải có đảng lãnh đạo. Chi bộ đảng phải xuất hiện nếu không thì bọn “thù địch” nó phá hỏng mất.

Mà đảng vào thì tệ quan liêu, bao cấp, chạy đua để báo cáo thành tích…đảng ủy trở thành chủ mới, lần này họ có luật pháp, chính quyền, công an bảo kê. Các “ông trùm đỏ” trở nên bất khả xâm phạm. Công nhân thì vẫn bị tiếp tục bóc lột còn thậm tệ hơn trước, và hiệu quả công việc thì càng tệ hơn… Cho nên bác Mao nói xã hội của Mác ba ngàn năm nữa cũng không có. Rồi thì… người ta kéo tượng Lê-nin xuống, lấy búa đập vô đầu.

Nhưng thôi, mấy chuyện lý thuyết đó nhức đầu lắm, để cho “bố con” nó tự lừa, tự ngáo đá và “Trọng-Thưởng” với nhau…

*****

Mấy hôm nay, bụng gã đau thường xuyên hơn. Gã nghĩ: thuốc ở nhà gởi vô cho mình, tụi nó mà đổi thành “thuốc của con Kim Tiến” thì cũng phiền! Tuy vậy, còn đỡ chứ nó đổi thành thuốc dành cho “thanh-quan[g]” thì “bỏ mẹ” thật! Gã lại giật thót không dám nghĩ nữa…

Mấy hôm nay, tụi “nhóc con” có gọi mình lên thẩm vấn…Ối giời, “tao” là “vua thẩm vấn”; “tụi bay” không có cửa. Chiêu nào tao không biết, muốn không tao dạy thêm cho. Còn đánh tao hả, tụi bay chưa dám đâu…Thằng Trần Bắc Hà, nó bố lếu bố láo và ân oán nhiều quá! Tao thì tụi bay chưa dám đụng đâu…Đi chỗ khác chơi, các chú em…

Nhưng ở trong này thì không giải quyết được việc gì cả, phải thoát ra ngoài rồi mới tính. Gã đã báo cáo là đang trị bệnh ung thư, xin về nhà để tiện việc chăm sóc. Thứ nhất là kêu gọi lòng nhân đạo của “các bác”: Ung thư rồi…sắp chết rồi… “tha cho người ta đi”. Thứ hai là các-bác cũng đâu muốn cháu chết trong tù, ít nhiều gì cũng mang tiếng. Nhưng vấn đề là mấy cái tên bác sĩ khám cho “mình” nó có nhận tiền để viết báo cáo theo ý mình không. Nó mà cứ viết theo “ý đảng” thì cái án này thành án… (khỉ thật, tụi miền Nam hay nói lái).

Bao nhiêu năm “làm cách mạng” gã quá hiểu cái gì gọi là tình “đồng chí”, nhất là giữa các lãnh đạo với nhau. Lúc được thời, thì nó cười nịnh như “trâu hít…” giống như cái thằng Chu Ngọc Anh chuẩn bị thay cho gã làm chức chủ tịch Hà Nội. Lúc “xuống chó” thì tụi nó biến không thấy tăm hơi, ngon như “cha” Dũng, mà lúc “rớt”, rồi mẹ qua đời, đếch thằng nào tới, huống hồ là mình.


Tụi “địch” nó bắn mình công khai, mình bắn lại…ăn thua là chuyện của anh hùng. Nhưng, đồng chí nó bán, nó “bắn” mình, tụi nó đâu có công khai, sơ xuất là nó quất rụng ngay. Từ ngày rời khỏi trung học, bước vào nghề, gã đã hiểu chuyện này rồi. Tụi mày gọi tao là “Chung con”, nhưng tao không phải “con” đâu. Tao biết luật chơi! Lúc tao làm công an, truy án xét hỏi…tụi mày biết tao mà! Lúc tao “hiền từ” như con gái, trong vụ Đồng Tâm… tụi mày cũng biết tao mà…

Gã lục lại trong danh sách các “đồng chí” của gã để giải quyết cái ca “ung thư” này. Gã ước mơ cái bệnh của gã nó “trở nên” nặng, thật nặng lúc này, chỉ lúc này thôi, để gã có thể may mắn thoát được chỗ này thì còn cơ hội trở mình, chứ ở trong này không giải quyết được việc gì cả… Gã lẩm bẩm, mình mà thoát được keo này thì khối thằng ước mơ “bị” ung thư…thằng Thăng, thằng Son, thằng Tuấn…

Ước mơ bị ung thư! “Cách mạng vô sản” là cho tụi “vô sản” những ước mơ…Những ước mơ không bao giờ thành hiện thực, những ước mơ bị ung thư… Ngoi lên được như gã tới lúc này thì có một ước mơ. Ước mơ bị ung thư “thật” để được chết được một cách bình yên. Gã vất tờ báo “Nhân Dân” sang một bên, nằm thở dài…cay đắng.

Nguyên Đại
22 Tháng Chín 2020

Nguồn:

[1] Võ Văn Thưởng (1970 - ) Trưởng ban tuyên giáo trung ương: cần “làm sáng tỏ vai trò của triết học Marx – Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh”, 21-09-20: https://www.bbc.com/vietnamese/world-54230788

[2] Karl Heinrich Marx (1818 – 1883) viết Tuyên Ngôn Cộng Sản (The Communist Manifesto) và Tư Bản Luận (Das Kapital) (1867 – 1883)
https://en.wikipedia.org/wiki/Karl_Marx

[3] Vladimir Ilyich Ulyanov (Lenin) (1870-1924) dựng nên nhà nước “vô sản” đầu tiên năm 1917, đúng 50 năm sau khi Tư Bản Luận được Marx bắt đầu viết năm 1867.
https://en.wikipedia.org/wiki/Vladimir_Lenin

Đã đăng trên: 
Tin tức hằng ngày
https://www.tintuchangngay.org/2020/09/nguyen-ai-uoc-mo-bi-ung-thu.html

Đã đọc trên YouTube 
Vietlive Tivi - ngày 25/09/2020







18 September 2020

Tư bản hóa quân đội cộng sản

Hôm 14-9-20, lãnh đạo đảng CSVN đã ra quyết định kỷ luật ba (3) thiếu tướng và sáu (6) đại tá quân đội VC, bao gồm hai cựu tư lệnh và một quân ủy binh đoàn 15 vì tội ăn…đất {1}. Bốn tháng trước, ngày 21-5-20, thứ trưởng bộ quốc phòng quân đội VC, cựu đô đốc hải quân Nguyễn Văn Hiến đã bị kỷluật và khai trừ khỏi đảng cũng vì tội ăn…đất {2}.

Ngược dòng thời gian, năm (5) năm trước (tháng 6-2015) có tin đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng bị phục kích và chết tại Pháp, nhưng sau đó “được xuất hiện” trở lại vài lần rồi “im luôn”. Lãnh đạo đảng và chính phủ “yêu cầu” Thanh lên “bàn dao”, “nhẹ nhàng” nhường lại chức vụ bộ trưởng cho Ngô Xuân Lịch.

Khối tài sản của Phùng-gia núp dưới bình phong tổng công ty 319 do con ruột của Thanh, đại tá Phùng Quang Hải, quản lý buộc phải giao lại cho con của Trần Đại Quang là đại tá Trần Đăng Tú thụ giữ hồi tháng 11-2016.

Nửa năm sau, Trần Đại Quang dính “ngay và luôn” “vi-rút lạ”. Một năm sau đó, tháng 9-2018, Quang “tự diệt”. Thế cuộc đã định: Sang “về vườn”, Dũng “té ghế”, Quang “lên đường”, Trọng kiêm hai chức (cộng 10 chức phụ), và Trọng gọi đó là “mưu lược”.

Từ khi Linh-Mười-Đồng sang Thành Đô, Trung Quốc năm 1990, quân đội CSVN không chỉa mũi súng về phía trước để bảo vệ biên giới nữa, họ gim súng vào thắt lưng, quay mũi súng xuống (đất) và …bắn. Rồi từ đó, nhiệm vụ “anh hùng” của quân đội VC là tập trung làm kinh tế.

Tiếp theo, quân đội CSVN “cái gì cũng có”: Súng, tiền, đất… Dĩ nhiên, các “tướng” đâu có muốn bất cứ một va chạm nào với “láng giềng” tốt. Phùng Quang Thanh, bởi vậy, xiết tay tướng Trung Cộng thật chặt, sau đó tuyên bố rằng: Dân ghét Trung Cộng là “mối nguy” của dân tộc.

Các tướng-tá quân đội VC nhanh chóng trở thành những nhà tư bản, địa chủ “thật”. Điển hình:

1- Sân gôn (goft) “tự nhiên” xuất hiện sát bên sân bay dân sự Tân Sơn Nhất hàng chục năm nay, không cách nào đem CSCĐ vào “cưỡng chế” để mở rộng sân bay dân sự được, vì sân goft đó là của quân đội.

2- Cấp đất cho bên quân đội để xây sân bay Miếu Môn (ngoại ô Hà Nội) năm 1980 là vì nhu cầu quốc phòng (chống Tàu). Khi không xây sân bay nữa, cánh quân đội không trả lại đất mà muốn lấy thêm và chuyển mục đích sử dụng sang đất thổ cư. Dĩ nhiên, dân Đồng Tâm không chịu và sự việc xảy ra đưa tới cái chết của ông Kình gần đây, theo sau là con cháu bị tra tấn, mang án tử hình và chung thân.

Khi các tướng quân “lên”, thì bên công an cũng “lên”, bên chính quyền cũng “lên”, chưa kể bên quốc hội và mặt trận. Họ buộc phải lọt vào các vòng đấu (đài) kín, công khai, hợp pháp và “chợ đen”. Giặc (coi như) không có (vì có cũng không đánh, vì đánh chắc chắn thua). Dù vậy, các “tướng quân” cũng gian khổ lắm, vì phải cạnh tranh khốc liệt với phía công an và chính quyền (các ủy ban) nữa!

Nhà tướng Sang tặng cho con
Chưa hết, khi đánh giặc thì “đồng chí” giết nhiều địch, “ta” giết ít hơn cũng không sao. Nhưng khi “đánh” với tiền, với đất; “đồng chí” hốt nhiều quá, “ta” không có gì, đâu có được. Vậy là trong hàng ngũ tướng tá lại có sự cạnh tranh, “lăn tăn” với nhau.

Ba năm trước, ngày 23-06-2017, nhận ra các mối nguy hại do việc quân đội làm kinh tế đem lại, Thượng Tướng Lê Chiêm, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, tuyên bố quân đội sẽ không làm kinh tế nữa, sẽ trả đất lại cho chính quyền, giải quyết các vấn đề do “lịch sử để lại” (do cái chủ nghĩa duy [con] vật lịch sử “để lại”), và tập trung xây dựng quân đội chính quy {3}.

Tuy nhiên, chưa đầy ba tuần sau, ngày 12-7-2017, cấp trên của tướng Chiêm, tân bộ trưởng quốc phòng Ngô Xuân Lịch “chữa cháy” ngay (không thì súng ống bom đạn sẳn có mà!). Ông Lịch vội vã đăng đàn khẳng định: làm kinh tế là một chức năng của quân đội.

“Ngài” dõng dạc cho biết vào thời điểm đó quân đội có 23 cơ sở kinh tế thuộc các binh đoàn, quân khu; và sở hữu hàng triệu hec-ta đất, dù đã giao lại cho phía chính quyền hàng ngàn hec-ta để phát triển kinh tế.

“Ngài” cũng mềm mỏng hứa là quân đội đã cho dừng các dự án “quốc phòng” đối với việc xây dựng nhà hàng, khách sạn và biệt thự trên hai sân goft ở Tân Sơn Nhất và Long Biên, và quân đội sẳn sàng “thu hồi” (nhường lại) hai sân goft, nếu chính phủ yêu cầu để mở rộng sân bay {4}.

Hơn ba năm trôi qua, hai sân goft vẫn còn nguyên. Sân bay Tân Sơn Nhất vẫn quá tải và ngập nước. Quân đội đã chiến đấu một cách rất “anh hùng”, đẩy lui mọi “thế lực thù địch”. Bên “ta”, có một “bộ phận không nhỏ” các tướng-tá đã anh dũng chịu “kỷ luật”.

Dù vậy, “phía đối thủ” cũng phải trả giá đắt; điển hình: Tại Yên Bái – Bí Thư Tỉnh Ủy Phạm Duy Cường, và Chủ Tịch Ngô Ngọc Tuấn “hy sinh” trước khi một gã cục trưởng cục gì đó xuất hiện không đúng giờ nên phải “tự tử” bằng cách nghéo súng ra sau ót và (bị) bắn. Nguyễn Bá Thanh (bên chính quyền) và Trần Đại Quang (trước bên công an, sau bên chính quyền) đã hy sinh “trong khi làm nhiệm vụ”.

Khi nghèo người ta chấp nhận lao động nhiều năm để trở thành giàu có, nhưng một khi đã trở thành giàu có, đột nhiên nghèo trở lại thì không ai chịu nổi cả…thà chết. Đó là lý do tại sao nhiều ông giàu có khi lỡ thua, thì đi…tự tử.

Tương tự, sẽ rất dễ hiểu, khi các tướng tá quân đội cộng sản xuất thân từ vô sản, đã được tư bản hóa để biến thành các nhà tư bản, các địa chủ. Đùng một cái, bây giờ “biến” họ thành vô sản lại, chuẩn bị chiến đấu. Hả?! Đừng nằm mơ… họ thà chết.

Cái “lò” của ông Trọng, cứ cà giựt…cà giựt là vì “nhiều củi” và “nhiều tay” quá! Một ngày, cái “lò” đó có lẽ phải nổ tung theo “biện chứng” pháp.

Nguyên Đại
19 Tháng Chín 2020

Nguồn:
{1} Cách chức 3 thiếu tướng và 6 đại tá:
https://zingnews.vn/3-thieu-tuong-6-dai-ta-quan-doi-bi-ky-luat-post1131078.html?fbclid=IwAR0OWIHV8dbRrQLbuFVcCO9ncNVQPP_tsKaFV6z64_g5vFa-rkx-MJ8tHR8

{2} Kỷ luật đô đốc hải quân VC Nguyên Văn Hiến:
https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-52759034

{3} Quân đội không làm kinh tế, tập trung xây dựng quân đội chính quy:
https://tuoitre.vn/thuong-tuong-le-chiem-tphcm-hay-yen-tam-ve-san-bay-tan-son-nhat-1336722.htm

{4} Làm kinh tế là một chức năng của quân đội:
https://cafef.vn/bo-truong-quoc-phong-ngo-xuan-lich-lam-kinh-te-la-1-chuc-nang-cua-quan-doi-20170712132646048.chn

Đã đăng ở:
https://baotiengdan.com/2020/09/19/tu-ban-hoa-quan-doi-cong-san/

https://www.facebook.com/tiengdanbao/posts/3257683954309624

Hình:
1. Bản doanh Binh đoàn 15 ở Bình Dương
2. Nhà tướng Sang tặng cho con 
3. Ngô Xuân Lịch, Lê Chiêm, Nguyễn Văn Hiến và Nguyễn Xuân Sang
(Thiếu tướng Nguyễn Xuân Sang, cựu Phó Bí Thư Đảng Ủy và Tư Lệnh Binh Đoàn 15)

Đã đọc ở: 



17 September 2020

Không có gì

Bài “Ý đảng”[Ý đảng] đăng hôm qua đã nhận được một số bình luận; cảm ơn các bạn. Phần hồi đáp của người viết ở đây (một cách hết sức ngắn gọn):

1. Lời Khai
Nghi phạm trong vụ Đồng Tâm
Để bảo đảm sự công bằng, lời khai của nghi phạm khi đưa ra tòa phải có ĐẦY ĐỦ các yếu tố sau đây: (a) Tự nguyện; (b) Tinh thần ổn định và được tư vấn pháp lý; (c) Tuyệt đối không có bất cứ dấu hiệu tra tấn, áp lực tâm lý, bức cung; (d) Chứng thực.

Nghi phạm phải được coi là “vô tội” trước khi bị phán là “có tội”. Vì là người vô tội, họ có quyền nói hoặc giữ im lặng. Họ có quyền được gặp người nhà để ổn định tinh thần, tâm lý. Họ có quyền gặp luật sư, đại diện pháp lý của họ để được tư vấn về những quyền hạn của họ. Điều tra viên không được phép tra tấn, bức cung vì làm như vậy là bất công, vi phạm các quyền căn bản của con người, và làm sai lệch tiến trình tìm kiếm công lý (1).

Các cuộc thẩm vấn của điều tra viên phải được thu hình (ít nhất là thu âm) để chứng minh rằng lời khai của nghi phạm thỏa mãn các điều kiện nói trên. Lời khai của nghi phạm phải được giao cho đại diện pháp lý của nghi phạm trước ngày xảy ra phiên tòa, và phải cho họ thời gian để xác minh lại với thân chủ của họ. Lời khai của nghi phạm phải được kiểm nhận lại trong điều kiện ở tòa án. Ngay cả lời "nhận tội" của nghi phạm cũng phải được so sánh đối chiếu và có giải thích hợp lý với bằng chứng khác.

"Lời khai" của các nghi phạm trong vụ Đồng Tâm nói trên không thể được đem ra tòa coi như những lời "nhận tội" được, vì nó không thỏa mãn bất cứ MỘT yếu tố nào ở trên.

2. Pháp Chứng
Giếng trời, bị cáo buộc là "hiện trường" 3 công an 
bị đốt cháy bằng xăng (nhưng không có khói)


Pháp chứng bao gồm tất cả các vật chứng, các thông tin liên quan cùng các nhân chứng, và các kết quả thực nghiệm khoa học. Pháp chứng được thành lập khi có đầy đủ các yếu tố sau đây: (a) biên bản tìm kiếm, bảo lưu vật chứng, hiện trường; (b) thông tin từ các nhân chứng; (c) thông tin của chuyên gia pháp chứng dựa trên những thực nghiệm khoa học; (d) phải giao các pháp chứng này cho đại diện pháp lý của nghi phạm và, nếu họ yêu cầu, phải cho họ đủ thời gian để tìm hiểu, tìm kiếm ý kiến của các chuyên gia pháp chứng khác, giám định lại các bằng chứng ở các phòng thử nghiệm pháp chứng độc lập; (e) thông tin từ các nhân chứng phải được cả hai phía (công tố và bào chữa) truy vấn tường tận ở tòa.

Trong vụ Đồng Tâm: không có thử nghiệm gen di truyền (DNA) để liên hệ những vật chứng tại hiện trường và người chết (3 công an), không có thực nghiệm khoa học để hỗ trợ cho những suy diễn của bên điều tra (ai, đứng ở đâu, có ai thấy, cần bao nhiêu xăng, dùng cái gì để đổ xăng xuống, cần bao nhiêu không khí để đốt cháy ba người trong hố “kỷ thuật”. Tại sao hố đó không ám khói, hay ám khói quá ít? Các công an khác lúc đó ở đâu?...

Tại sao phải dời xác ông Kình khỏi hiện trường? Tại sao xác của ông lại bị mổ bụng sau khi trả về cho gia đình? Lời khai của các chuyên gia pháp y về chuyện này ở đâu? Một người khi bị bắn 3 phát đạn có thể còn giữ được quả lựu đạn trong tay hay không? v.v…Các pháp chứng mà bên công tố đưa ra là không có, và không có sự giải thích hợp lý. Bên bào chữa không được cho thời gian để truy vấn các nhân chứng từ bên công tố, và không được cho thời gian để trình bày, chứng minh các thông tin từ các nhân chứng của họ.

3. Bồi Thẩm Đoàn
Là những người được chọn để lắng nghe những truy tố và phản biện từ cả hai phía, cùng với những lời khai và pháp chứng, để quyết định nghi phạm là “có tội” (Guilty) hoặc “vô tội” (Not guilty).

Để bảo đảm sự công bằng, thành viên tham dự đoàn bồi thẩm phải là những người được chọn lựa ngẫu nhiên trong công chúng, và sau đó cả hai phía (bên truy tố và bên phản biện) có quyền hạn ngang nhau trong việc đồng ý, hoặc không đồng ý một thành viên nào đó với lý do chính đáng (chẳng hạn: cảnh sát và luật sư không được tham gia đoàn bồi thẩm, bởi họ có thể có thiên kiến, hoặc định kiến, và có thể ảnh hưởng tới phán đoán của các thành viên khác trong đoàn bồi thẩm).

Trước khi có phiên tòa, cảnh sát và luật sư đại diện không được đưa những thông tin có thể ảnh hưởng tới sự phán đoán của công chúng (vì trong số họ sẽ có người tham dự đoàn bồi thẩm). Luật sư của nghi phạm có thể yêu cầu tòa ra án lệnh không cho phép một số thông tin được công bố ra công chúng. Tòa án có thể yêu cầu truyền thông không được phép đưa những thông tin có thể làm lệch lạc tiến trình xét xử.

Vụ Đồng Tâm: không có bồi thẩm đoàn. Tòa án “nhân dân”, nhưng nhân dân không được tham dự. Tất cả người tham dự và có quyền quyết định đều do đảng chỉ định. Hệ thống truyền thông của đảng đã được chỉ thị mở hết công suất để chuẩn bị, biện giải cho quyết định của đảng đã có, trước ngày xảy ra phiên tòa.

Vụ Đồng Tâm: Lời khai không thỏa mãn các tiêu chuẩn pháp lý về sự công bằng cho dù sơ đẳng nhất. Pháp chứng: không có, không hợp lý, cho dẫu là các thực nghiệm đơn giản và hoàn toàn khả thi. Bồi Thẩm Đoàn: không có người nào được coi là vô tư, không thiên lệch, không có định kiến đối với nghi phạm, tham gia quá trình nghe, nghị và quyết án. Không có gì…ngoài ý đảng.

Nguyên Đại
17 Tháng Chín 2020

PS:

(1) Mặc dù Việt Nam đã ký vào Công Ước Quốc Tế chống tra tấn (United Nations Convention against Torture) vào ngày 7/11/2013; vụ Đồng Tâm (và rất nhiều vụ án khác) đều cho thấy dấu hiệu công an đã tra tấn các nghi phạm.
https://m-english.vov.vn/politics/vietnam-reports-on-un-convention-against-torture-implementation-387300.vov

16 September 2020

Ý đảng

Phiên tòa xử 29 người bị bắt trong vụ Đồng Tâm
ngày 16/9/202
Sau ba (3) ngày, “phiên tòa” đã kết thúc đối với 29 người bị bắt trong vụ ông Lê Đình Kình. Hai án tử hình phán cho hai người con của ông Kình (Công và Chức) và án chung thân cho cháu nội (Lê Đình Doanh) cùng nhiều mức án nặng nề cho những người khác. Đây quả thực là một màn trình diễn quá tệ của đảng…(không tìm được từ tương xứng) (định so sánh với một màn cải lương; nhưng dàn dựng một vở cải lương cũng không nhanh như vậy, và tội nghiệp cho những nghệ sĩ cải lương).

Chiếm, “cướp đất” là sự kết hợp của hai đảng ủy (bộ quốc phòng + ub Hà nội). Tấn công, giết và phanh thây ông Kình là quyết định của lãnh đạo đảng (ub HN + bộ công an). Tiếp tục, “điều tra”, tra tấn, ép cung, cung cấp chứng cứ (giả) là do lãnh đạo đảng (bộ công an) làm, quyết và duyệt.

Theo sau, trình diễn là: các viên chức “viện kiểm sát”, “thẩm phán” và chủ tọa “phiên tòa” đều do đảng cử. Và, “giàn loa kèn” là: hệ thống báo, đài, ti-vi do đảng kiểm soát và chỉ đạo. Nguyên nhân, dàn dựng, kết quả “phiên tòa” rõ ràng và toàn bộ là ý của đảng (CSVN).

Chính cái cơ chế “độc” đảng lãnh đạo (cướp cũng “tao”, quan cũng “tao”, tòa cũng là “tao”) đó, nó hủy diệt mọi giá trị nhân bản, quyền con người dưới chế độ cộng sản. Vụ Đồng Tâm cho thấy: người dân chỉ có thể ở trong nhà của mình, sống trên đất của mình khi mà đảng chưa muốn cướp. Chống lại? Giết.

Sống trong những dinh thự nguy nga, hưởng những phương tiện vật chất xa hoa, dĩ nhiên đảng không muốn chia cho ai khác, và dùng bạo lực để duy trì sự thống trị của băng-nhóm (“bạo lực cách mạng”, bạo lực chuyên chính vô sản” đấy!). Họ gọi nhau “đồng chí” trong tình huống có thể chia chác quyền lợi (cùng ở trên đầu và cắn và hút máu, nên gọi là “đồng (cái con) chí”). Khi quyền lợi mâu thuẫn, xung đột thì bất đồng “chí” hết (chết hí!). Ngọ, Thanh, Quang…là (bất) đồng chí-hết.

Cái cơ chế đó hủy diệt không những là đối với những người dân vô tội, mà ngay cả chính họ. Khi họ đang ở trên ngôi quyền lực, họ tìm mọi cách để duy trì cái cơ chế đó. Họ không thấy, hoặc không muốn thấy, cái sai sót nghiêm trọng, nguy hiểm, tàn độc của cái cơ chế đó. Ông Trọng (TBT) hiện nay là một ví dụ.

Hôm 3/9/20 vừa rồi, ông nói: không phải lỗi ở cơ chế, vì ở nơi khác người ta vẫn làm tốt cơ mà. Nhưng: ai? ở đâu? làm gì? tốt như thế nào? thì ông không đưa ra chi tiết. Và, nếu tốt thì “thành trì XHCN”, “quê hương cách mạng tháng mười” nơi ông theo học “chủ nghĩa duy vật biện chứng” tại sao lại sụp đổ? Ông không phân biệt được “đống rác” và “giòi bọ” chun ra từ trong đống rác đó. “Đống rác” chính là cái cơ chế độc đảng, mà ông đang làm đảng trưởng; và “giòi bọ” chính là các “đồng chí” của ông.

Khi các “đồng chí” đã vào tù, bị chính cái cơ chế đó nó quật xuống như Chung, Thăng, Thanh… thì có lẽ họ thấy rõ hơn một chút. Cho nên, lời cuối của Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng không phải là là “tòa án” là “chủ tọa (và) tòa”, không phải là thề quyết tuyệt đối trung thành với đảng (muộn rồi!), không phải là những mỹ từ dành cho cái cơ chế quyền lực độc trị đó, không phải là lý tưởng cộng sản, không phải chủ nghĩa duy (cái con) vật biện chứng gì sất, mà là: “con xin lỗi bác Trọng”; “con” cắn rơm cắn cỏ lạy bác (Trọng); bác là cái cơ chế; cơ chế là bác, bác tha thì con nhờ, bác bảo tù thì “ba triệu đô” Nguyễn Bắc Son vẫn cứ bị “tròng lộn” án chung thân, như đối với “đồng chí” đã vào tù khác mà bác “đã từng yêu”.

“Nhân họ Hồ chính sự”… “Không có gì quý hơn độc lập tự do”. Độc Lập? Không! (chỉ có “bốn tốt”).Tự Do? Không (chỉ có: Cướp và Giết). Con đường tiến lên CNXH hình như đi được một phần ba: “Không có gì” ngoài “ý đảng”.

Nguyên Đại
16 Tháng Chín 2020

Đã đọc trên YouTube/ 
Vietlive tv/ Ý đảng - ngày 20-09-2020
https://www.youtube.com/watch?v=2vYC2IvEDKI






15 September 2020

Cướp Xưa - Cướp Nay

Bà Dư thị Thành/
vợ của ông Lê Đình Kình
(Ông Kình bị giết
trong vụ Đồng Tâm ngày 9/1/20)
 
YouTube Video:          Nguyên Phong
Đăng ngày:                  16 Tháng Chín 2020

Em hát tiếng thét thấu trời
Tôi nghe nức nỡ những lời oan khiên
Nguyên Đại
18/9/20
Cùng với em...một ly cay đắng, với lòng trân trọng.
Viết cho video “Cướp Xưa – Cướp Nay” của Nguyên Phong





Lời ca:
Con ơi! Mẹ dặn câu này
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan

Cướp xưa băng nhóm làng nhàng
Cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi
Có con dấu đóng đỏ tươi
Có còng có súng dùi cui nhà tù

Cướp xưa lén lút tù mù
Cướp nay gióng tróng phất cờ phóng loa
Con trời bay lả bay la
Cướp trên bàn giấy, cướp ra cánh đồng

Dân oan lệ tuôn ròng ròng
Mất nhà, mất đất nát lòng miền quê
Tiếng than vang động bốn bề
Cướp từ thôn xóm tiến về thành đô

Ai qua thành phố “bác Hồ”
Mà coi cướp đất bên bờ Thủ Thiêm
Bây giờ mẹ phải dặn thêm
Quan to là cướp cả đêm lẫn ngày

(Xem video dưới đây)


 




11 September 2020

Hết dại

Bệnh mấy tháng… Chiều nay, lục lại vài tấm hình cũ, và viết. Hình ảnh “hơn vạn lời nói”, sau đây là một vài điển hình:

Hình 1 – Cam Kết
Ngày 22/4/17, tại xã Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội, một văn bản do chính Nguyễn Đức Chung (nguyên chủ tịch UB TP Hà-Nội) viết, ký và “xin cam kết” ba (3) điều. Văn bản nguệch ngoạc trên một trang giấy kẻ ô để tập viết của học trò tiểu học nhưng có đầy đủ chữ ký của “Hành Pháp” (CT Chung), “Lập Pháp” (ĐB Quốc Hội”), Tư Pháp (luật sư) và “nhân dân” là một sự mỉa mai ngoài sức tưởng tượng về luật pháp của đảng CSVN về cả nội dung lẫn hình thức. 

Sau đó ba mươi tám người (38) bao gồm một số cảnh sát cơ động (CSCĐ) bị dân Đồng Tâm bắt “làm con tin” đã được giải cứu. CT Chung được truyền thông của đảng ngợi “ca” như một “người hùng”.

Ông Kình tin đảng, dân Đồng Tâm tin đảng; nhưng quan (Chung) và đảng thì không dại gì thực hiện lời cam kết. Không một “cam kết” nào được thi hành: Đất không trả, người bị truy tố, và thủ phạm gây thương tích cho ông Kình vẫn “biệt tăm”.

Hơn hai năm sau, ngày 9/1/2020, ba ngàn quân tiến vào Đồng Tâm trong đêm, ông Kình (“địch” với 58 tuổi đảng) bị bắn chết tại nhà, sau đó đem đi phanh thây, trước khi trả về cho gia đình. Phía “ta” có ba “đồng chí” hy sinh! “Đánh đấm” thế nào mà trang bị tận răng trong khi phía “địch” chỉ có vũ khí thời chống thực dân mà “ta” lại bị hy sinh nhiều thế! Sao vụ này, có nhiều sự việc mỉa mai đến không biện bạch được!

Bảy (7) tháng sau, 28/8/20, Chung “con” bị bắt. Đời đi còn nhanh hơn đạo diễn dựng phim. Cảnh sát bị bắt, Chung đi cứu. Đến lượt Chung bị cảnh sát bắt, ai cứu Chung đây? Dân ư? Chung đâu có thực hiện lời “cam kết”. Công an ư? đảng ư? Rằng: Chung và gia đình “hốt” nhiều quá, nên “đứt” đường “chun” rồi!

Hình 2 – Cảm thông 
Là sự cảm kích của các CSCĐ trong số 38 người được thả đối với những người đã “bắt giữ” họ. Dường như có sự thông cảm giữa những nạn nhân? Trong số những ánh mắt và nụ cười tri ân đó, có ai trở lại nơi đó trong đêm để chứng kiến việc thảm sát, và phanh thây một ông già 84 tuổi? Trong số những những người được CT Chung “cứu” hôm đó, có người nào tháp tùng đội bắt giữ “Chung con” ba năm sau? Bộ đồng phục cảnh sát không che hết tình người; và sự cảm thông chợt bùng lên như giữa những nạn nhân cùng cảnh ngộ.


Hình 3: Voi-Chó
Ông quan áo trắng “giản dị” thế kia có ai ngờ bây giờ là tội phạm buôn lậu, rửa tiền, “đánh cắp bí mật nhà nước”. Vợ quan là chủ của chuổi siêu thị Minh Hoa sang trọng, và gởi cả triệu đô sang Mỹ cho con trai ăn chơi. Sao mà trong hình trông ông hiền từ đến vậy? Nhưng, “tướng công an” có khác, đàn em bao bọc xung quanh, người chụp có lẽ “không rét mà run” không chừng. Quan trường CS khốc liệt quá, quan Chung đang “lên voi” lúc đó, ba năm sau “xuống chó” thê thảm. Có ai trong số những đàn em tháp tùng bảo vệ quan Chung trong hình lại là người của đối thủ không?

“Mỗi lần ngã là một lần bớt dại, để thêm khôn một chút nữa trong người” (TBT Trọng đã “nhấn mạnh” hôm 3/9/20, 5 ngày sau khi bắt Chung). Sao các quan lớn CS cứ “dại” rồi “ngã” hoài vậy! Mà là “một bộ phận không nhỏ cơ”. Từ ông Giáp “dại” nên bị chuyển từ đại tướng sang chủ tịch ủy ban sinh đẻ có kế hoạch, đến ông Dũng “dại” nên về làm “người tử tế”. Quan trường CS giống như sòng bài, “đặt lộn kèo” thì thua, và “thắng keo này” đâu có chắc thắng tiếp kèo sau. Bây giờ đặt kèo Tài (Trọng), không có nghĩa là bài không có lúc ra Xỉu, lúc đó không Xỉu - thì phải xỉu. Sáng như Quang, mạnh như Thanh lúc xỉu thì phải xỉu...luôn. Chung tới lúc đức hết (chữ "đức" trong văn bản (Hình Một) viết hai lần không trọn) thì phải kết vậy.

Phải kể một chút về ánh mắt của người phụ nữ áo xanh trong hình… sao mà buồn quá vậy. Bàn tay như đưa ra như một khẩn cầu, và cũng như một dự cảm cho những ngày sóng gió (đã tới). Dân mà! Mẹ mà! Thương chồng! Thương con mà! “Tiếng cuốc vọng năm canh”…u buồn!

Hình 4: Hết Dại?
Dân vỗ tay, dâng hoa cho quan, tiễn quan đi. Con đường làng nhỏ hẹp, quá nhỏ cho một đoàn xe…Cờ đỏ phất phới dưới những mái hiên xiêu vẹo, đó là hình ảnh thật của bọn “cường hào, địa chủ”, “bọn khủng bố” đấy! Đó là từ ngữ trong phiên tòa đang diễn ra công an xử dân Đồng Tâm những ngày này.

Bộ máy cai trị VC đang cố gắng dùng lại những ngôn từ thời cải cách ruộng đất. Muốn có “cách mạng” cần phải có “căm thù”, bần cố nông cần phải căm thù cường hào địa chủ… thế là “cải cách ruộng đất”. Mấy trăm ngàn người chết, đảng thú nhận đã “ngã” và… tiếp tục “dại”.

Lòng “căm thù giặc” nung nấu qua ba, bốn thế hệ, sách (giáo khoa) sử (đảng) còn ghi, và công nông dân vác búa liềm xây dựng đảng, xóa bỏ giai cấp (lý tưởng cộng sản mà). Tiến lên CNXH, nhưng càng tiến thì quan càng giàu, dân càng nghèo và trở thành “ký sinh trùng” trong xã hội, và nhiều thứ thuế đặt ra theo kiểu “vặt lông vịt”, sao cho được nhiều “lông” mà không “kêu”.

Lý tưởng cộng sản? Tầm bậy! Dân “ngã nhiều lần rồi, không dại nữa”. Quan tiếp tục bài bạc, đặt cược, “dại” và “ngã”, “tài” rồi “xỉu”. Còn đảng thì “dại nhiều lần” nhưng chưa ngã hẳn, có lẽ sẽ ngã lần cuối, và hết…dại.

Nguyên Đại
11 Tháng Chín 2020

30 April 2020

45 năm cô đơn

Dinh Độc Lập 30/4/1975
Mỗi năm cứ đến ngày 30/4, các chú tổ trưởng dân phố lại có một nhiệm vụ đi nhắc nhở từng nhà treo cờ đỏ, thế là những người Việt yêu đảng (VC) lại nhìn thấy một rừng cờ để tự sướng với nhau, rằng “chúng ta đã từng thắng hai đế quốc to, Pháp và Mỹ…”. Nhiều người trẻ lớn lên sau này “dưới mái trường XHCN”, nếu không chịu tìm hiểu, sẽ ngơ ngác tự hỏi tại sao một “dân tộc vĩ đại” như thế vẫn cứ chìm trong đói nghèo và “ngạo nghễ” với mức lương lao động trung bình thấp nhất Á Châu, và giá trị của tờ đồng in hình “bác” là nhất nhì thế giới, nếu tính từ dưới lên.

Nếu những người trẻ tội nghiệp đó tự tìm và hiểu, để thấy bằng đôi mắt của mình chứ không phải chỉ những gì mà mình được phép thấy, nghe bằng đôi tai của chính mình chứ không phải là những gì mình được cho nghe, để không uổng một kiếp người, một con người tự do bình thường như mọi người khác trên hành tinh này, họ sẽ hiểu rất rõ ràng rằng:

Sau chiến tranh thế giới thứ hai (WWII), Hitler đã bị đánh bại, nước Đức bị chia đôi. Nhật gục đầu sau hai quả bom nguyên tử. Đại Hàn, bị Nhật chiếm đóng trước đó, đã trở thành Bắc Hàn (Triều Tiên) và Nam Hàn (Hàn Quốc). Và, cũng vậy Việt Nam có VNDCCH (Bắc Việt) và VNCH (Miền Nam Việt Nam). Những đất nước bị phân chia đó kết quả của những thỏa thuận giữa hai khối Tự Do và Cộng Sản. Cái gọi là “chiến thắng đế quốc Pháp” đó phải được nhìn như một bất hạnh của một dân tộc nhỏ, vừa thoát ra từ một thuộc địa, lại lâm vào cảnh phân ly, bởi vị trí địa chính trị của nó, trong sự sắp xếp giữa các cường quốc, để tiếng súng tạm yên, mở màn cho cuộc Chiến Tranh Lạnh.

Cái khẩu hiệu “Không có gì quý hơn độc lập tự do” được đem ra để biện minh cho những chiến trường thảm khốc trên toàn cõi Việt Nam, khi mà vũ khí của các cường quốc có nơi để phô trương sức mạnh trên xương máu của cả một dân tộc; trong khi tiếng súng đã thực sự im bặt ở Đông-Tây Đức, và Nam-Bắc Hàn. Vạn gia đình chia ly, triệu cuộc đời tan nát, trong tiếng bom đạn tơi bời ở mọi ngóc ngách của những con đường nhỏ hẹp đau đớn của Việt Nam heo hút trong những ngọn đèn dầu thắp bằng nước mắt của những bà mẹ Việt Nam có những đứa con mình tàn sát nhau dưới hai màu áo trận, không thể nào là một ngạo nghễ tự hào.

Khi những tàu chiến trang bị hiện đại của Trung Cộng bắn những phát đạn cuối cùng vào những tàu chiến lạc hậu, hư hỏng của VNCH, tháng 1-1974 để chiếm quần đảo Hoàng Sa, trong khi Hạm Đội Bảy Hoa Kỳ cắm neo để…ngắm hoàng hôn, gần đó, tuân thủ chiến lược của Washington thỏa hiệp với Bắc Kinh để cô lập Liên Xô, cắt đôi khối CS kéo theo sự tan rã của Liên Bang Xô Viết và các nước CS Đông-Âu sau này. Thì, cái gọi là “chiến thắng đế quốc Mỹ” đã được tuyên bố khắp địa cầu từ ngày đó, chứ không phải là nụ cười của chú bộ đội ngông nghênh trên chiếc xe tăng ủi sập cổng Dinh Độc Lập, Sài-gòn, ngày 30/4 của 45 năm trước.

Ngày những thỏa thuận về cuộc chiến VN được các cường quốc được ký kết, và bữa ăn tối được dọn đi, người ta nghe thấy tiếng gầm gừ “đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào” dưới gầm bàn, và sau đó là hàng loạt các trại tù, cưỡng bức lao động được hình thành để “cải tạo” anh em. Từng tiếng cuốc, xẻng “tiến nhanh, tiếng mạnh, tiến vững chắc lên CNXH” phá nát những gì còn lại của Miền Nam Việt Nam sau chiến tranh, đẩy hàng triệu người Việt ra biển, trên những con tàu mong manh như chiếc lá tìm kiếm cơ hội trong giông bão và lòng nhân đạo của những người không thuộc về “dân tộc Việt Nam anh hùng”.

Những chiếc hôn, cái ôm trao nhau giữa lãnh đạo “đảng ta” và “người anh lớn Trung Quốc” vẫn còn ấm trong niềm vui “chiến thắng” vẫn còn ngây ngất, đồng chí “em” VC đâu có ngờ rằng, tiếng súng và lưỡi lê của “quân đội nhân dân Trung quốc” lại xộc thẳng vào thân xác của những người dân vô tội ở đồng loạt bảy (7) tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979, trong chiến dịch dạy cho bọn “côn đồ” Việt Nam một bài học bằng cách giết, hiếp, đốt, phá sạch trên đường tiến quân. Rồi bài ca “chiến thắng” được vang lên, sau khi chiến lược giữa Mạc-tư-khoa và Bắc Kinh được định hình.

Lúc mà học viên tiến sĩ xây dựng đảng, Nguyễn Phú Trọng, sang Liên Xô năm 1981, đang đọc tới chương “thế giới cộng sản đại đồng”, thì cũng là lúc những thanh niên Việt Nam vướng những bãi mìn tàn phế cuộc đời vì bị bắt đi thi hành “nghĩa vụ quân sự” ở Cambodia. “Chủ Nghĩa Mác-Lenin” nói gì về những người cùng lý tưởng cộng sản, cùng tiến lên CNXH lại đánh nhau dữ dội: Liên Sô -Trung Cộng, Việt Cộng -Trung Cộng, Việt Cộng -Khơme Đỏ…

“Anh Cả” Liên Xô bị buộc phải tan rã, vì không sống sót nổi trong cuộc chạy đua vũ trang với Hoa Kỳ cùng với sự cô lập và ghẻ lạnh của “bạn vàng” Trung Cộng. Kỷ niệm lần thứ 1991 ngày Thiên Chúa Giáng Sinh cũng là lúc Tổng Bí Thư ĐCS Liên Xô đóng lại trang sử sợ sệt trong đêm lạnh của người dân xứ họ sau hơn 70 năm xây dựng nhà nước CS. Công cụ búa liềm dùng cho những kế hoạch “Kinh Tế Mới” đã không mở ra những con đường phát triển bình an và hạnh phúc, ngược lại đẩy một đất nước to lớn vào sự tan rã đã được ghi vào lịch sử thế giới như là một bài học rất rõ ràng cho những ai còn có khả năng nhìn được bằng đôi mắt của chính mình.

Bức tường Bá Linh sụp đổ mở cửa cho một cơn gió lạnh khủng khiếp cho thân phận cô đơn của đảng CSVN trước một “kẻ thù phương Bắc” cùng với một sự cô lập, đề phòng của phần thế giới còn lại trong gần hai thập niên đã buộc phái đoàn Linh-Mười-Đồng khăn gói sang TC thần phục “thiên triều” trong mục đích cứu nguy cho đảng, và nền kinh tế èo-uột trong mô hình thiểu năng, khởi đầu cho ba thập niên lệ thuộc về mọi mặt trong thân phận chư hầu. Các lãnh đạo của “đội ngũ tiên phong của giai cấp công nhân” đã quyết định hy sinh dân tộc này cho sự tồn vong của đảng, dù biết rằng ông bạn “tốt, vàng” không đơn giản đưa bàn tay cưu mang, mà không lấy lại cái gì.

Vi-rút Vũ-Hán vung những đòn “thiết bảng” tới tấp buộc ĐCS TQ hiện nguyên hình trước thế giới, và đối với ĐCS VN, “con ma” TC cùng lúc vứt bỏ tất cả những đồ mã “vàng, tốt” vào sọt rác sau khi thành lập hai huyện đảo Tây, Nam Sa, và bêu rếu “tiểu quỷ” bằng lá bùa công hàm.

Chưa bao giờ VC cảm thấy bất an vì không còn bất kỳ một chỗ dựa nào, chưa bao giờ họ thấy cô đơn như lúc này, trong cái nhìn ngao ngán về một đống giòi bọ tham nhũng, ngay cả trong những ngày thất thần của đại dịch, và một thế hệ lớn lên “dưới mái trường XHCN” tội nghiệp trong niềm tin mù quáng, cào bàn phím với những lời thô lỗ, tục tằn, trong tiếng rọt rẹt của những lá cờ độc sao, trước một đêm tối 30/4/2020.

Nguyên Đại
30 Tháng Tư 2020

27 April 2020

Quá trễ cho một lộ trình

Tại sao lại có quá nhiều sự việc liên quan đến quần đảo Trường Sa nơi mà tổng diện tích đất đảo chỉ bằng khoảng một phần tư (1/4) diện tích Quận 1, Saigon? Một vài câu trả lời như sau:

TRUNG CỘNG
Toàn bộ quần đảo Trường Sa dù tổng diện tích đất đảo khoảng 2 Km2 nhưng trải rộng trên một vùng biển có diện tích 425000 Km2, gần bằng tổng diện tích của Việt Nam và Cambodia. Chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa bao gồm quyền hạn quốc gia trên địa phận, hải phận và không phận của toàn bộ khu vực này.

Một con tem cổ của tôi có lẽ không có mấy giá trị, nhưng nếu bạn đã có 5 trong số 6 con tem trong bộ sưu tập, bạn sẳn sàng trả giá cao để mua con tem của tôi. Ví dụ đơn giản đó làm dễ hiểu quan điểm: Quần đảo Trường Sa là “con tem” rất quan trọng đối với Trung Cộng (TC) trong “bộ sự tập tem”, lúc mà họ đã có: Hải Nam, Hoàng Sa, sự thuần phục của Việt Cộng (VC), quan hệ giữa Duterte và ĐCS TQ, và người Malaysia gốc Hoa chiếm gần ¼ tổng dân số Malaysia và kiểm soát 70% nền kinh tế của nước này.

Nếu TC thiết lập chủ quyền trên toàn bộ quần đảo Trường Sa, họ có thể khống chế hoàn toàn vùng biển Đông Nam Á, đường “lưỡi bò” coi như định vị và vươn tới điểm xa nhất.

TC cần dự trữ một cuộc chiến tranh để tìm kiếm sự ổn định nội bộ, bảo đảm thế độc trị của ĐCS TQ, triệt tiêu những phe nhóm chống đối, duy trì sự lãnh đạo của họ Tập sau những thay đổi, thất bại kinh tế, xung đột, và đổ vỡ tham vọng “con đường tơ lụa” tiếp theo đại dịch từ virus Vũ Hán.

Song song với việc thành lập các huyện đảo Tây và Nam Sa, các công hàm chuyển đến Liên Hiệp Quốc, có vẻ như TC đang chuẩn bị khung pháp lý, cho dù rất yếu ớt và khiên cưỡng, cho một cuộc tấn công bất ngờ vào các đảo ở Trường Sa vẫn còn nằm trong sự tranh chấp chủ quyền, nhất là các đảo hiện do VN kiểm soát hiện nay.

HOA KỲ
Vấn đề là biển, không phải đảo.

Các chiến lược gia Hoa Kỳ, dĩ nhiên không đến nỗi quá diều hâu, hoặc “điên khùng”, để chiếm cho bằng được một vùng đất đảo còn nhỏ hơn công viên Mile Square Park thuộc quận Cam, California, chỉ có một vài nơi có nước ngọt, và giá trị kinh tế trên đảo chủ yếu là…phân chim.

Hoa Kỳ sẽ không dính tới tranh chấp giữa VC và TC về các đảo ở Trường Sa, chừng nào mà hải phận và không phận quốc tế liên quan đến khu vực này không bị TC lấn chiếm. Mục tiêu của Hoa Kỳ và Đồng Minh là bảo vệ sự bất khả xâm phạm của vùng hải phận và không phận quốc tế như trong tình trạnh hiện nay. Tranh chấp về các đảo đất, đá, cát, và rạn san hô thuộc quần đảo Trường Sa là chuyện “16 chữ vàng và 4 tốt” của hai đảng TC và VC.

Tuy nhiên, hiện Đài Loan đang kiểm soát đảo Ba Bình, có diện tích nguyên thủy lớn nhất trong số tất cả các đảo thuộc quần đảo Trường Sa; và Malaysia hiện kiểm soát 5 cụm đảo khác ở đây. Trong khi, Đài Loan là đồng minh quân sự với Hoa Kỳ; và Malaysia là đối tác chống khủng bố với Hoa Kỳ, việc TC tấn công các đảo ở Trường sa không loại trừ khả năng xảy ra một cuộc hỗn chiến tại đây khi các tàu chiến TC va chạm với các tàu của Malaysia và Đài Loan trong cùng một khu vực. Điều đó có vẻ như là điều mà TC phải cân nhắc hiện nay, khi muốn chiếm toàn bộ các đảo ở Trường Sa, chứ không phải là phản ứng của VC trên các đảo đang chiếm giữ, trước một cuộc tấn công bất ngờ của TC.

VIỆT NAM
Tổng diện tích đất đảo do Việt Nam kiểm soát là nhiều nhất so với các quốc gia khác hiện tuyên bố chủ quyền trên quần đảo Trường Sa. Vùng biển nơi đây nơi có nhiều cá, có nơi đã được khai thác du lịch, và được cho là có trữ lượng về dầu khí.

VC không muốn mất luôn các đảo ở đây, sau khi đã có những nhượng bộ đáng kể ở vịnh Bắc Bộ, vui mừng khi TC chiếm Hoàng Sa năm 1974, và buộc các bộ đội làm bia thịt khi TC chiếm đảo đá Gạc Ma. Tuy nhiên, họ đang gặp bế tắt trong việc tìm ra các giải phải hữu hiệu để có thể bảo vệ các đảo này, nếu như TC quyết định mở một cuộc tấn công đơn phương vào các đảo hiện do VN kiểm soát.

Cũng nên nói một chút về công hàm do Phạm Văn Đồng (PVĐ) ký năm 1958. Dù đã lan truyền trên mạng xã hội nhiều năm, VC chưa bao giờ chính thức công nhận công hàm này trước khi TC gởi văn bản này lên LHQ. Tài liệu này được khai sinh như thế nào? Tại sao cả VC và TC đều giữ tài liệu này trong vòng bí mật, cho đến thời điểm hiện nay? Tại sao TC viện dẫn tài liệu này 62 năm sau khi nó được ký? Tài liệu này có chút giá trị pháp lý nào hay không, khi mà vào thời điểm PVĐ ký, ông và tổ chức mà ông đại diện không có bất cứ một quyền hạn nào trên vùng biển đảo được nói tới trong văn bản đó và đang trong sự tranh chấp hiện nay?.

Dù vậy, bất luận nội dung các phán quyết như thế nào và được đưa ra vào lúc nào, vấn đề đất đai biển đảo chưa bao giờ được giải quyết rốt ráo thông qua các tổ chức của Liên Hiệp Quốc (LHQ). Có quá nhiều bằng chứng về sự bất khả của tổ chức này. Chỉ tính riêng trong quan hệ giữa TC và VC thôi, LHQ đã có biện pháp gì khi TC bất ngờ tấn công VC vào năm 1979 và tàn sát nhiều người VN vô tội? LHQ đã giải quyết như thế nào khi VC đem quân sang Cambodia và trú đóng ở đó trên 10 năm? LHQ đã giải quyết như thế nào, khi TC chiếm Gạc Ma, thảm sát 64 binh sĩ VN ở đây? Câu hỏi tự nó phẳng mặt như câu trả lời.

Ngay cả các tòa án quốc tế cũng không có khả năng bảo đảm các phán quyết của họ phải được thực thi. TC hiện vẫn đang kiểm soát bãi cạn Scarborough nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Philippines và cách TQ hơn 800 Km, bất chấp phán quyết của vào tháng 7-2016 của Tòa Trọng Tài Quốc Tế bác bỏ các yêu sách của TC trên biển Đông về đường chín đoạn.

Chỉ có một cách duy nhất để giữ biển đảo và chủ quyền đất nước VN là trở thành đồng minh của Hoa Kỳ, như cách mà người Nhật, Đài Loan, Nam Hàn đã và đang làm. Tuy nhiên, cần nhiều năm chuẩn bị cho lộ trình này. Việt Nam cần 7 năm cho Hiệp Định Thương Mại Việt Nam và Liên Minh Âu Châu (EVFTA), ít nhất VN cần gấp đôi thời gian đó để trở thành một đồng minh quân sự toàn diện với Hoa Kỳ. VC đã bỏ lỡ nhiều cơ hội cho việc này, ít nhất là một vào năm 1995, khi hiệp ước bình thường hóa quan hệ Việt-Mỹ được ký kết.

Virus Vũ Hán đẩy TC vào sự chọn lựa phải thực hiện giấc mơ Đại-Hán, bây giờ hoặc là không bao giờ. Tương tự, VC cũng phải quyết định trở thành đồng minh của Hoa Kỳ, bây giờ hoặc là không bao giờ.

Tuy nhiên, VC lại không quyết tâm chọn lộ trình đó, vì muốn vậy, hệ thống chính trị phải được cải tổ có thể làm ảnh hưởng tới vị thế độc trị của ĐCS VN. Mặt khác, với “chiếc gậy và củ cà rốt”, vừa xâm lấn vừa “bốn tốt”, vừa phá hoại kinh tế vừa cho vay làm dự án, vừa “đấm mõm” các quan chức VC, vừa thiết lập các bẫy nợ, TC đẩy “con thỏ VC” sâu vào chiếc rọ có dán nhãn nhãn “chư hầu”. VC dường như đã quá trễ cho một lộ trình bình an đưa đất nước thoát ra khỏi sự kiềm chế và uy hiếp của TC, đang lẩn quẩn trong bế tắt và chờ đợi một cơn sóng thần.

Nguyên Đại
27 Tháng Tư 2020

Đã đăng ở:

Đã đọc trên YouTube
Vietlive tv - ngày 29-04-2020
Nguyên Đại: Quá trễ cho một lộ trình