28 October 2020

Access Now - Mở Ngay

Từ hôm 22-9-2020, trang cá nhân của tôi (trang này) đã bị những người điều hành Facebook hạ xuống. Facebook không gởi cho tôi bất cứ một cảnh báo nào trước đó. Khi mở trang của mình ra chỉ thấy một hàng chữ bằng Anh ngữ “…does not follow community standards” (không tuân thủ các tiêu chuẩn cộng đồng” (chấm hết). 

Nhờ bạn bè hướng dẫn, tôi đã liên lạc với một tổ chức có tên gọi là Access Now. Họ đã giúp đỡ tôi; và họ đã thành công. Sáng nay, 29-10-2020, họ cho tôi biết là Facebook đã mở lại trang này của tôi.
Facebook đã báo cho Access Now biết là: Facebook đã đóng trang của tôi không đúng (“was incorrectly removed”) vào 5 tuần trước đó; và Facebook lấy làm tiếc vì những bất tiện đã xảy ra (cho tôi) (“are sorry for inconvenience it had caused”).

Access Now là một tổ chức quốc tế, vô vị lợi (non-profit), do Brett Solomon và Cameran Ashraf thành lập năm 2009, tiếp sau các cuộc biểu tình liên quan đến cuộc bầu cử tổng thống gây nhiều tranh cãi ở Iran.

Tổ chức Access Now có những mục tiêu như sau:
• làm việc với các công ty xuyên quốc gia để hoạt động thương mại của các công ty này minh bạch, có trách nhiệm và tôn trọng nhân quyền;
• hướng tới việc bảo đảm cho các hoạt động trực tuyến (online) của các cá nhân có được sự tự do, an toàn và quyền riêng tư được bảo vệ;
• tranh đấu cho quyền tự do ngôn luận, tự do phản biện, tự do báo chí và quyền con người;
• tranh đấu cho một hệ thống thông tin mạng (internet) được tự do và mở rộng cho mọi người.

Hoạt động của tổ chức Access Now trải rộng trên khắp thế giới. Họ có các trụ sở chính đặt ở Bỉ, Costa-Rica, Tunisia, và Hoa Kỳ. Access Now đã được cấp tư cách Cố vấn đặc biệt cho Hội Đồng Kinh Tế và Xã Hội Liên Hiệp Quốc (United Nations Economic and Social Council) từ năm 2016.

Một số bạn bè của tôi trên trang này đã bị trường hợp giống như tôi, hoặc đang bị Facebook gởi cảnh báo trước là họ đã “vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng” để chuẩn bị cho việc đóng trang cá nhân của họ. Xin giới thiệu với các bạn tổ chức Access Now (tôi tạm dịch là “Mở ngay”). Họ đã thành công trong trường hợp của tôi. Tôi cảm ơn và trân trọng sự giúp đỡ của họ, Access Now.

Các tổ chức dân sự, đặc biệt các tổ chức phi chính trị (non-government) và vô vị lợi (non-profit) đóng vai trò hết sức quan trọng trong các xã hội tự do. Nhờ họ, tiếng nói của những người thiệt thòi, bị đối xử bất công được lắng nghe và giúp đỡ. 

Các tổ chức này lấy kinh phí từ các nguồn tài trợ tư nhân. Họ không nhận các nguồn tài trợ, nếu như nhà tài trợ có những yêu cầu ngược lại với tôn chỉ hoạt động của họ. 

Tôi chợt nghĩ đến bão lũ miền Trung trong những ngày này, và sự việc nhiều người và công ty tư nhân đã ủng hộ cho những cá nhân và tổ chức cứu trợ nạn nhân bão lũ. Giá mà họ được cho phép để có thể tổ chức một cách chuyên nghiệp và bài bản; giá mà hoạt động của họ được chính phủ khuyến khích, và tạo điều kiện (thay vì gây khó khăn và muốn chiếm đoạt số tiền mà họ quyên góp được); họ có thể mang hạnh phúc đến cho nhiều người hơn, thay vì cái chữ “- Hạnh phúc” được vẽ vời lên tất cả các văn kiện, tài liệu của chính quyền CSVN. 

Nguyên Đại
29 Tháng Mười 2020 

22 October 2020

Luật của dân

Hai tuần qua, mưa lớn nhiều ngày cộng với việc xả nước để bảo vệ các đập thủy điện lớn nhỏ cắm chi chít trên thượng nguồn Trường sơn của những con sông ngắn và dốc ở miền Trung - Việt nam đã tạo ra những cơn lũ, kéo theo những vụ sạt lở đất với quy mô lớn và trên diện rộng, phơi bày những thất bại của đảng cai trị VN bao gồm:

1) Việc phá rừng Trường sơn để xây dựng các đập thủy điện đã tàn phá thế cân bằng sinh thái của thiên nhiên dẫn đến những thảm họa do lũ gây ra ngày càng lớn và rộng hơn;

2) Hàng năm, hễ tới mùa mưa, đều có lũ, nhưng chưa bao giờ bộ máy cai trị của đảng xây dựng được một hệ thống thông tin, liên lạc để có thể cứu hộ kịp thời và hữu hiệu cho người dân ở vùng có lũ;

3) Không có một khoản kinh phí dự trù, được quản trị minh bạch, để ít nhất có thể ứng phó hữu hiệu đối với nhu cầu cơ bản và khẩn cấp về ăn, mặc, và chỗ ở cho những nạn nhân ở vùng lũ.

Trong tiếng khóc mếu máo vì đói lạnh của những người dân miền Trung trong vùng lũ, cô ca sĩ Thủy Tiên, trong một thời gian rất ngắn, đã quyên góp được hơn 100 tỷ đồng tiền VN (khoảng 5 triệu đô Mỹ), và lên thuyền đi cứu hộ đồng bào, cùng với các đoàn từ thiện của các tổ chức tư nhân khác. Việc này cho thấy:

a) Dòng nước lũ, vô hình trung, đã làm nổi lên những chia sẻ rất nhân ái giữa những người may mắn hơn, và những đồng bào gặp nạn trong vùng lũ. Trong cơn giông bão, trời đất đã chứng kiến: “lá lành đùm lá rách”, “lá rách bọc lá tả tơi”…

b) Một số cá nhân, và các tổ chức tư nhân đã được người dân tin tưởng, gởi gắm tiền và vật phẩm cứu trợ để giúp đỡ nạn nhân. Trong khi các tổ chức của đảng và “chính phủ” đã hoàn toàn thất bại trong việc tạo dựng và nuôi dưỡng sự tín nhiệm của đại đa số dân chúng.

Người dân không còn tin vào sự trong sáng và minh bạch của các tổ chức đảng và chính phủ CSVN trong việc quản trị tiền bạc của họ. Niềm tin vào đảng đã “khô”, và nhiệt tình với đoàn đã “nhạt”, như chính ông TBT Nguyễn Phú Trọng đã thừa nhận.

Không như ở các nước tự do, các tổ chức xã hội thiện nguyện được khuyến khích, tạo điều kiện để họ hoạt động dễ dàng, và chia sẻ gánh nặng kinh phí của chính phủ trong việc ứng phó với thảm họa.

Chính phủ đảng CSVN đặt ra nghị định 64/2008/NĐ-CP quy định rằng ngoại trừ các tổ chức được đảng cho phép, bao gồm Mặt trận Tổ quốc…thì không một tổ chức, đơn vị, cá nhân nào được quyền tổ chức và tiếp nhận tiền, hàng cứu trợ. Nói cách khác, đảng giữ độc quyền cho phép việc làm từ thiện.

Trong khuôn khổ của bài viết này, tạm gác qua những lý luận có tính lý thuyết, một ví dụ cụ thể dưới đây mong có thể làm dễ hiểu một số điều có liên quan đến cái gọi là điều “luật” này.

Tôi bị bọn cướp bắt và đưa lên núi. Tên đầu đàn nói: “Mày biết luật không?”. “Dạ! Không”. Nó nói tiếp: “Luật ở đây là: mày có bao nhiêu đưa cho tao 6 phần, 3 phần cho thằng kia (thằng dắt mày lên đây), và giữ lại một phần làm lộ phí, rồi tao cho mày đi”. Tôi chấp hành, làm đúng y như vậy. Nếu may, tôi giữ được mạng; nếu không, bọn cướp giết tôi để bịt miệng.

Trong ví dụ đó, thứ nhất: Tôi không phải là cướp. Luật chia phần đó không liên quan gì đến tôi cả, nó có sòng phẳng hay không, có “đúng” có “đều” hay không là giữa bọn chúng với nhau. Thứ hai, khi bọn cướp đặt ra luật chia như vậy, nó không có hỏi ý kiến của tôi. Tôi không tham gia xây dựng cái “luật” ăn cướp đó.

Tôi đã làm theo lời bọn cướp không phải vì tôi công nhận cái “luật ăn cướp” đó là đúng và tôi phải có bổn phận phải thi hành. Tôi đã làm theo lời bọn cướp, bởi vì tụi nó đông người, có súng có dao (có cả dùi cui nữa); còn tôi muốn giữ mạng, thế thôi.

*** 

Tương tự, Quốc hội VN là nơi hợp pháp hóa các luật lệ của đảng, như bà chủ tịch Ngân đã từng công nhận: Phải ra luật, vì Bộ Chính Trị đã quyết rồi. Thêm vào đó, chỉ có thành viên của một đảng CSVN, hay thân đảng CSVN, mới được phép có mặt trong cái Quốc hội đó.

Thỉnh thoảng có một vài ý kiến khác biệt, nhưng luật do đảng muốn là phải thành, phải xuất hiện cho bằng được, bằng cách biểu quyết qua hình thức bấm nút. Các ghế đại biểu Quốc hội đã ghi tên sẳn nên đảng biết chắc chắn, ai bấm nút gì; và đảng sẽ nhắc nhở các đại biểu là nên bấm vào nút gì, khi đảng yêu cầu. Sự xuất hiện các đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú quốc bất chấp sự phản đối của người dân là một minh chứng.

Mỉa mai hơn, cái quốc hội đó thông qua cái luật phản lại tôn chỉ, nguyên tắc làm việc của chính nó, rằng: Tuyên truyền, phát tán các tài liệu chống phá nhà nước… là tội phạm hình sự (điều 117, Bộ luật Hình sự của đảng CSVN). Nghĩa là, nói và viết khác với đảng thì coi như là “tội phạm hình sự”.

Cái quốc hội đó là của đảng. Nó không đại diện cho dân. Nó không có sự đại diện của các thành phần dân chúng với những quan điểm và khuynh hướng chính trị khác nhau. Người dân nói chung, không dính dáng gì tới cái “luật” do cái quốc hội đó đóng dấu cả.

Đa số người dân không đồng ý với các luật do đảng đặt ra; điều này đảng không bao giờ dám thử. Giống như nhân vật “tôi”, trong ví dụ trên, không dính líu gì tới cái luật lệ do bọn cướp đặt ra cả. Nhân vật “tôi” trong ví dụ đó đã từng tuân thủ các luật đảng, bởi vì chỉ muốn giữ mạng, thế thôi.

Luật của dân đơn giản hơn nhiều: Tôi đang đói lạnh vì lũ, bạn đem thức ăn, quần áo cho tôi; bất chấp mưa gió, bất chấp sự ngăn cản, gây khó khăn của các quan chức địa phương và sự hăm dọa của đảng.

Bạn chỉ cần bảo đảm sự minh bạch về tài chánh, bạn sẽ được trân trọng và thương yêu. Luật của dân đặt trên cơ sở tự nguyện, không có súng đạn, cưỡng bức. Luật của dân là luật của nhân ái, và tình thương.

Luật của đảng là luật của súng, dao, và dùi cui. Luật của đảng chỉ có một mục đích duy nhất là củng cố vị trí cầm quyền của nó. Luật của đảng là sự sợ sệt, xấu hổ, tối tăm, bẩn thỉu, và khốn nạn.

Dân không có liên hệ gì với luật của đảng. Dân đang sống và sẽ sống với luật của dân. 

Nguyên Đại
23 Tháng Mười 2020

Đã đăng trên:
Báo Tiếng Dân, ngày 23/10/2020

Tiếng Dân Facebook
Tiếng Dân News, ngày 23/10/2020

Đã đọc trên YouTube
Vietlive tv - Thanh Tâm - 28 Tháng Mười 2020


16 October 2020

Cơ chế "Cờ Lờ Vờ"

Khoảng 4 năm trước, ngày 2-12-2016, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Ngân Hàng Phát Triển Á-Châu (ADB), thủ tướng Phúc đã gây “chấn động” trên cộng đồng mạng với bài diễn văn có một đoạn như sau: “Mong ADB tiếp tục hỗ trợ, đồng hành cùng Chính phủ Việt Nam trong khuôn khổ hợp tác của khu vực như: Tiểu vùng Mekong, ACMECS, Cờ Lờ Mờ Vờ và Cờ Lờ Vờ về kết nối các nền kinh tế, hạ tầng giao thông, giảm nghèo bền vững và ứng phó với biến đổi khí hậu”. 

Ông Phúc, đương kim Thủ tướng Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, “đăng ký thương hiệu” “Cờ Lờ Mờ Vờ” và “Cờ Lờ Vờ” từ đó. Có ai vui tính tặng ông thủ tướng cái tên “Bảy nghẻo”. Người nói có thể nghẻo, bây giờ hoặc sau này; nhưng có vẻ như bảy (7) chữ nổi tiếng đó sẽ không bao giờ nghẻo, sẽ đi theo tác giả nhiều năm sau.

Nếu nói chín trong mười người Việt nam trưởng thành đều biết tác giả của bảy chữ đó là ai cũng không phải là quá cường điệu. Hình như nó trở thành tên gọi của một cơ chế? Cơ chế “Cờ Lờ Vờ”.

Có thể nói mà không sợ tranh cãi là diễn văn mà ông Phúc đọc đó do người khác viết. Vậy thì ai viết? Trình lên cho thủ tướng (TT) khi nào? TT có đọc trước không? Tại sao TT không kiểm tra lại với tác giả bài viết? Đành rằng rất tức, nhưng ông Phúc cũng đủ tỉnh táo để không khui một con “cờ” (một “đồng chí” đánh máy chẳng hạn) để đổ lỗi, bởi nếu khui ra sẽ “rối” và “thối” nữa; nên phải “lờ” và “vờ” đi.

Tương tự, một cuốn sách tập đánh vần Lớp Một do nhiều Giáo Sư, Phó Giáo Sư, Tiến sĩ, Thạc sĩ biên soạn lại dính một loạt những lỗi “kinh hoàng”. Thử đặt một số câu hỏi tương tự: Ai viết? (Không lẽ mấy ông GS, TS đó mỗi người viết vài trang? Nếu vậy, thì ai viết trang nào?). Ai đọc lại để chỉnh sửa bản thảo? Ai ký phê duyệt bản cuối cùng trước khi cho in? Không thấy “khui” ra “con cờ” nào, bởi tương tự như trường hợp của TT Phúc, khui ra sẽ “rối” và “thối” nữa.

Trong vụ ông Phúc thì “lời nói thoảng gió bay”, nhưng vụ sách giáo khoa thì “giấy trắng mực đen” tới mấy trăm ngàn cuốn, không thể nào cứ nghẻo, cứ “lờ” và “vờ” đi là xong được. Dân mạng đâu chịu! Nên các giáo sư, tiến sĩ chủ biên phải đăng đàn “chữa lửa” rằng: phải nhìn cuốn sách như nhìn một cô gái, tổng thể “đẹp là được” còn soi chi tiết sẽ thấy vết đen vết trắng là chuyện thường, rằng giáo viên phải có nhiệm vụ giảng cho “trong sáng” sách giáo khoa, rằng học sinh lớp Một cần “hiểu cái sai” để “làm cái đúng” v.v…Càng chữa càng cháy, càng bao biện càng tào lao.

Vấn đề là bây giờ chỉnh sửa làm sao? Đồng loạt xé bỏ mấy trang đó? Tuyển lại một đội ngũ soạn sách giáo khoa khác? Vậy còn tiền tài trợ của chính phủ? Tiền bán sách có trả lại cho phụ huynh không? Tiền vô túi rồi, lỡ tiêu xài, lo lót cấp trên rồi, làm sao thối lại. Càng khui, càng “rối” và “thối”; vậy thì cái chắc sẽ là “lờ” và “vờ” đi, cho tới năm sau, lại “cải cách” tiếp.

Rồi tới vụ bão lụt hiện nay ở miền Trung, tin tức ghi nhận là có một tướng, một số sĩ quan cấp tá và úy trong quân đội đã đi cứu hộ và qua đời. Lại thử đặt một vài câu hỏi tương tự như hai vụ trên: Ai ra lệnh cho quân đội đi chống lũ? Ai yêu cầu quân đội tham gia cứu hộ? Kế hoạch như thế nào? Từ lúc nào, trong quân đội VN các tướng tá phải đi trước để nắm bắt thông tin trước khi ra lệnh, mà không phải là các đơn vị đặc nhiệm?

Ai phải chịu trách nhiệm về những hy sinh không cần thiết và những cái chết oan uổng của những tùy tùng, và người dân vô tội. Các tướng tá và sĩ quan đó đem theo phương tiện gì để cứu hộ? Đi bằng xe làm sao băng qua vùng lũ, và thấy được gì? Tại sao không dùng trực thăng v.v… Càng khui lại càng “rối”.

Điều “nhức đầu” trong vụ này là lần này liên quan đến “nước”, không phải “lửa” như vụ Đồng Tâm, nên không kiếm ra tụi phản động, khủng bố nào “đổ” nước mưa xuống hố làm cho các đồng chí phải hy sinh. Có vẻ như không thể (hay không nên) khui ra con “cờ” trong vụ này, nên phải kéo cờ rủ, phong liệt sĩ, rồi thì “lờ” và “vờ” đi.

Cơ chế “cờ lờ vờ” quả thật bi hài, như khởi thủy của nó.

Nguyên Đại
16 Tháng Mười 2020

Tham khảo:
https://www.facebook.com/BBCnewsVietnamese/videos/1434804776532260/?v=1434804776532260

Đã đăng ở:

Đã đọc trên YouTube
Vietlive tv 20/10/20

08 October 2020

Không Thể Nào

Ngày 6-10-2020, hội thảo về nhân quyền lần thứ 24 giữa Hoa Kỳ và Việt nam được tổ chức. Ngay khi hội thảo vừa xong, trong đêm 6-10-2020, công an CSVN bắt cô Phạm Đoan Trang, người thường xuyên chỉ trích các vi phạm nhân quyền của đảng CSVN, đặc biệt gần đây trong vụ Đồng Tâm. Cô Trang bị bắt theo điều khoản: Tuyên truyền, phát tán tài liệu chống nhà nước…, theo Điều 117, bộ luật hình sự của đảng CSVN 2015. Điều khoản này hình sự hóa các chỉ trích về đường lối cai trị độc tài của đảng trong việc điều hành đất nước.

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng bị bắt cách đây một năm, bị buộc “tội’’ theo điều khoản nói trên, hiện chưa rõ tin tức, như người viết đã đề cập gần đây trong bài “Ông Tiến Sĩ nào phải bị bắt”. Các tù nhân lương tâm, những nhà đối kháng bị bắt theo điều luật này “coi như” những tội phạm hình sự. Thế là, nhà nước “ta” “coi như” không có tù nhân chính trị.

Một cách đơn giản nhất, nhân quyền bao gồm việc được nói, viết, trình bày những điều mà mình suy nghĩ, đặc biệt là đối với việc làm bất công, thiếu minh bạch, gian dối của các viên chức trong bộ máy nhà nước. Đàn áp nhân quyền là bắt bớ, giam giữ, cách ly, tra tấn, thậm chí thủ tiêu những người chỉ trích, hay có tiếng nói không cùng quan điểm với đảng cai trị.

Nói theo cách dễ hiểu nhất, loài vật khi bị đau còn cất tiếng bi thương. Con người bị trấn lột hàng ngày khi đi ra đường, mất đất, mất nhà, giam cầm, tra tấn… nhưng buộc họ phải im lặng, đó là điều trái với luật tự nhiên, là điều không thể nào. Vì vậy việc bắt giữ, cách ly những tiếng nói bất đồng, không làm cho sự phản kháng dịu đi; trái lại chỉ chứng tỏ sự tối tăm, thất bại và bế tắt của nhà cầm quyền.

Có hai điều đã quá cũ, nhưng lẽ ra bộ máy cai trị của đảng cần phải “nghiên cứu”, chứ không phải là việc thể hiện “cơ bắp”; không phải những nụ cười cầu tài vì được quyền lực như ý, hay những bộ mặt méo xệch khi bị thất sủng.

Thứ nhất: Không có một nhà nước nào trong lịch sử con người có thể tồn tại bằng cách tiêu diệt những tiếng nói bất đồng. Lịch sử ngàn năm của con người đã chứng kiến sự xóa sổ của chế độ nô lệ, nơi mà chủ nhân có thể giết chết nô lệ bất cứ khi nào họ muốn. Hitler dù đã tổ chức một đội ngũ hàng triệu đảng viên trung kiên, trấn áp mọi tiếng nói đối kháng, cuối cùng cũng đã bị lịch sử nghiền nát.

Thứ hai: Ba mươi năm trước, toàn bộ khối CS Đông Âu và Liên Xô sụp đổ không phải vì vũ khí của Đồng Minh. Các chế độ đó sụp đổ vì sự bất bình của dân chúng đối với đảng cai trị ở những đất nước đó. Bộ máy cai trị của đảng CSVN không thể nào là ngoại lệ của lịch sử nhân loại. Người cộng sản không thể đi ngược lại quy luật tự nhiên.

Nhà nước ở các nước tự do không làm điều gì phức tạp. Họ chấp nhận đối lập và đặt ra luật “chơi” công bằng và minh bạch. Vậy đó, mà chỉ hơn hai trăm năm lập quốc, họ trở thành cường quốc số một hành tinh. Tháng sau, họ có bầu cử, và cho dẫu có như thế nào thì đất nước họ cũng bình yên và tiếp tục phát triển; bởi duy trì đối lập là lịch sử bình yên và phát triển trên đất nước của họ.

Những điều viết ở đây dường như có thể hiểu được đối với một học sinh tiểu học, bởi nó đơn giản hơn chuyện ngụ ngôn ở nước Nga mà “quý vị” vừa đưa vào chương trình sách giáo khoa lớp Một năm nay.

Sẽ là một điều không thể nào, nếu cho rằng, “quý vị” đang khăn áo đi dự Hội nghị Trung ương vào những ngày này, chưa từng được nghe những điều vừa đề cập ở trên hoặc tương tự như vậy. Quý vị chỉ không muốn hiểu, bởi vì toàn bộ tâm lực của quý vị đặt ở chỗ tranh giành và duy trì quyền lực.

Quý vị nhắm mắt và lao vào cơn bão quyền lực, cho đến khi bị chính đồng chí của quý vị tiêu diệt hoặc bị cầm tù, hoặc bị nhân dân chà đạp, nguyền rủa một ngày không xa. Quý vị đang đi trên con đường mang tên “Không Thể Nào”, và ngược với con đường tự nhiên của nhân loại.

Nguyên Đại
9 Tháng Mười 2020
_____

Đã đăng ở:

Đã đọc trên YouTube
Vietlive tv - 11-10-2020 - Không Thể Nào
Nguyên Đại





01 October 2020

Ông Tiến sĩ nào phải bị bắt

Cách đây gần một năm, tháng 11-2019, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng bị bắt với “tội”: “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” (1). Từ đó đến giờ không có tin gì về ông.

Ông Phạm Chí Dũng, quê ở Đồng Tháp, là nhà văn, nhà báo, Tiến sĩ Kinh tế. Cha của ông Dũng là ông Phạm Văn Hùng, cựu Trưởng ban Tổ chức Thành ủy tp HCM. Sau khi tốt nghiệp Học viện Kỹ thuật Quân sự, ông Dũng về làm việc tại Ban An ninh Nội chính tpHCM. Ông đã từng phục vụ trong quân đội CSVN, và có 20 năm tuổi đảng (1993 -2013).

Ông viết rất nhiều về kinh tế và chính trị VN, phê bình đường lối cai trị của đảng CS đối với người dân VN. Năm 2012, ông bị công an CSVN bắt và giam giữ sáu (6) tháng về “tội”: “Âm mưu lật đổ chính quyền”. Năm 2013, ông làm đơn xin ra khỏi đảng CSVN, vì theo ông, “đảng cộng sản không còn đại diện và phục vụ cho quyền lợi của đại đa số nhân dân”.


Năm 2014, tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) đã vinh danh ông Phạm Chí Dũng là một trong 3 người Việt trong số 100 “anh hùng thông tin” trên toàn thế giới. Cùng năm, tổ chức giám sát về nhân quyền của Liên Hiệp quốc (UN Watch), đã mời ông tham dự hội thảo về nhân quyền ở Geneva, Thụy sĩ. Ông không đi được vì bị công an thu hộ chiếu tại phi trường Tân Sơn Nhất, Saigon. Tháng 7-2014, Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam tuyên bố thành lập, ông được bầu giữ chức Chủ tịch Hội.

Năm 2020, Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) xếp hạng Việt Nam thứ 175 trên 180 về hồ sơ đàn áp nhân quyền (Trung Cộng hạng 177, và Bắc Hàn cuối bảng 180/180).

Cách đây một tuần, ngày 23-9-20, Võ sư – Tiến sĩ Phạm Đình Quý ở tpHCM bị bắt về tội tố cáo Bí thư tỉnh ủy tỉnh Đắk-Lắk đã “đạo văn” cho luận án tiến sĩ về “chân vịt” tàu thủy. Ông Quý bị công an Đắk-Lắk quy tội hình sự là “vu khống” (2).

Việc bắt giữ Tiến sĩ Dũng xảy ra một cách bài bản, có các nhà báo của đảng tham dự đưa tin. Nhưng, việc bắt giữ Tiến sĩ Quý xảy ra hết sức tùy tiện như một vụ bị “sơn tặc” bắt đem lên núi ngày xưa: Vây bắt trong đêm, đem lên “núi” (Đắk Lắk), không cho liên lạc với người nhà, sau đó gởi thư bằng đường bưu điện tới nhà báo tin.

Có một điều mà bộ máy cai trị của đảng không thấy (hoặc không muốn thấy) là: sự bắt bớ (điên cuồng) đó không dập tắt được tiếng nói phản kháng. Càng ngày càng có nhiều nhà văn, nhà báo, nhà giáo, trí thức bước sang hàng ngũ đối kháng với đảng.

Nhà văn Nguyên Ngọc, tác giả của tiểu thuyết “Đất Nước Đứng Lên” viết về anh hùng “Núp” của Tây Nguyên, một tác phẩm điển hình của dòng “văn học cách mạng” mà bất cứ một học sinh trung học nào sau năm 1975 đều phải biết.

Năm 2015, cùng với 19 nhà văn, nhà thơ khác, Nguyên Ngọc tuyên bố rời khỏi Hội Nhà Văn Việt Nam. Tháng 3-2018, ban tuyên giáo ra lệnh rút toàn bộ các tác phẩm của họ ra khỏi chương trình sách giáo khoa. Nguyên Ngọc, với bút danh Nguyễn Trung Thành, viết “Đường Chúng Ta Đi” tuyên bố rời khỏi đảng vào tháng 10-2018.

Nhà thơ Bùi Minh Quốc, với bút danh Dương Hương Ly viết “Bài Thơ Về Hạnh Phúc”, “Mẹ đào hầm”, những bài thơ làm sôi sục bao nhiêu thế hệ trẻ đi làm “cách mạng”. Bùi Minh Quốc sau này phải viết “Cay Đắng thay” với: “Cái guồng máy nhục mạ con người/ Mang bộ mặt hiền lành của người cuốc đất/…Trọn tuổi xuân ta hiến dâng cuồng nhiệt/ Lại đúc nên chính cỗ máy này”.

Bùi Minh Quốc bị khai trừ khỏi đảng năm 1989 cùng với Tiêu Dao Bảo Cự, một nhà văn, trí thức phản chiến ở miền Nam. Năm 2014, Bùi Minh Quốc cùng với Phạm Chí Dũng và một số nhà báo khác thành lập Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, và giữ chức Phó Chủ tịch Hội.

Nếu trong thời chiến tranh, đảng đã kết hợp được một đội ngũ văn nghệ sĩ để tạo nên dòng “văn học cách mạng” liều thuốc tinh thần cho nhiều thế hệ thanh niên “sinh Bắc tử Nam”; cán bộ văn hóa của đảng đã lợi dụng hoàn cảnh xã hội phức tạp ở miền Nam trong thời chiến để lôi kéo một số trí thức, văn nghệ sĩ miền Nam “đi theo cách mạng”, thì sau khi đã có chính quyền, đảng đã không nuôi dưỡng được cái tinh thần cách mạng đó, không khơi rộng được dòng văn học cách mạng đó để phục vụ việc xây dựng đất nước trong hòa bình. Ngược lại, đã hủy diệt cái tinh, cái thần của phong trào cách mạng đó.

Cùng với một số người tiền nhiệm, ông “tiến sĩ xây dựng đảng” Nguyễn Phú Trọng hiện nay thực chất đã kế tục sự nghiệp phá hoại đảng, hơn là xây dựng. Ông không tập hợp được đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ, những người có thực tài có thể kích hoạt và làm dâng cao những làn sóng cách mạng thật sự để phát triển đất nước.

Ông và hệ thống của ông không bảo vệ được cho những người có khả năng để họ phát huy được sức mạnh của họ. Những người tinh anh đó hoặc rời bỏ đảng, hoặc bị thanh trừng cô lập, hoặc bị tù, hoặc bị cho “nhảy lầu”, hoặc ra nước ngoài.

Ông đã xây dựng một đội ngũ gọi là “văn nghệ sĩ” thời đại mới có “một đống” bằng cấp vay mượn, ngụy tạo với một việc duy nhất là “Nịnh”, và tất cả những gì còn lại là khả năng liên kết với các nhóm lợi ích để làm giàu trên mồ hôi và nước mắt của phụ huynh và con em học sinh dưới một nền giáo dục rỗng tuếch và sa lầy.

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng và Tiến sĩ Phạm Đình Quý phải được trả tự do.

Tiến sĩ Nguyễn Phú Trọng mới chính là người phải bị bắt, ngay hôm nay.

Nguyên Đại
1 Tháng Mười 2020

_______

(1) Theo điều 117 bộ Luật Hình Sự của đảng CSVN năm 2015 (sửa đổi năm 2017)

(2) Theo điều 156 bộ Luật Hình Sự của đảng CSVN năm 2015 (sửa đổi năm 2017)

Đã đăng ở:

Đã đọc ở:
Nguyên Đại: Ông Tiến sĩ nào phải bị bắt - Ngày: 2-10-2020